quy phục vợ yêu

Chở vợ đi dạo, đi mua sắm: Quan tâm chính là cùng vợ làm đi mua những món đồ mà cô ấy thích. Điện hoa tới nơi vợ làm việc: Một bó hoa hồng đầy quyến rũ chính là thứ mọi phụ nữ đều yêu thích. Tưởng tượng xem nếu cô ấy nhận được bó hoa trước sự chứng kiến và ngưỡng mộ của đồng nghiệp thì cô ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc biết chừng nào. Đảm bảo dinh dưỡng cho vợ Hãy đảm bảo trong nhà bạn luôn có đủ trái cây, rau xanh và các loại hạt. Bạn có thể tìm hiểu xem cô ấy đang thích ăn gì và mua sẵn trong nhà cho vợ. Vợ bạn có thể quá mệt mỏi để tự điều chỉnh chế độ ăn, vậy nên sẽ rất tuyệt vời nếu bạn có thể làm điều đó cho cô ấy. 7. Để vợ được nghỉ ngơi Truyện ngắn tình yêu bắt đầu từ thù hận - Chinh Phục Vợ Cũ Trang chủ Truyện Audio Ngôn tình Chinh Phục Vợ Cũ - Truyện Ngắn Tình Yêu Mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe câu chuyện ngắn tình yêu Chinh Phục Vợ Cũ qua phần diễn đọc của MC Bảo Linh. Chúc quý vị và các bạn có những phút giây thật thư giãn tại TruyenAudio.Org Giọng đọc: MC Bảo Linh Bạn đang đọc: Những dấu mốc tình yêu của quý bình và vợ doanh nhân. Gắn bó 8 năm cùng với Lê Phương. Từ thời còn là sinh viên, Quý Bình và Lê Phương đã gồm tình cảm với nhau, mối tình cả hai kéo dãn suốt 8 năm trời nhưng sau cùng không mang đến quả ngọt. Mà tội hiếu thắng xong đứng ra phát ngôn và tuyên bố chiến đấu với vợ cũ của người ta là dại miệng rồi bởi đời còn dài, sau này lại bị rơi đúng hoàn cảnh lại khó "thể hiện" lắm. Bạn nói xấu vợ cũ người ta chẳng qua bạn nghe từ mồm anh chồng kia thôi, đời còn dài lắm, "nổi tiếng" thì có gì đâu mà oai nếu chưa biết mình ở vị trí nào. "Cháu, cháu đừng khóc nhé, ngoan, đây là khu làm việc cháu không thể vào." Nhân lúc nhân viên còn vây quanh Lăng Kì, Lăng Vi liền nhân cơ hội bước vào. Trước khi đi còn không quên âm thầm tặng một nút like cho đứa em trai của mình. Cô bé vừa đi vừa mang ý nghĩ sẽ phục thù, người đàn ông đó vậy mà lại dám bỏ rơi mẹ của cô. H5 Ffcredit. Chương 39 Chạy trốnBạch Mai ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nhìn cô chằm chằm, bà thở dài.“Phi Nhung , nếu như lúc đầu con đi theo mẹ có phải tốt hơn không? Sao cứ phải cố chấp ở với lão già đó vậy chứ.”Phi Nhung cắn chặt môi, lão già là đang chỉ cha cô.“Đi theo bà để nhìn xem cái bộ dạng này của bà với Khả Di ư?”“Nếu như đi theo mẹ...”Lời chưa nói hết cô đã không đủ kiên nhẫn chặn lại.“Đủ rồi, đi theo để biến thành cái loại người ham tiền như bà?”Cô vẫn còn nhớ rất rõ, cái ngày mà mẹ cô cùng Trương Khả Di rời khỏi, bọn họ đã một mạch bước lên chiếc xe sang trọng ấy, cả hai đều chẳng buồn liếc nhìn tới những con người thân phận thấp hèn như cha con chí những người vệ sĩ đi bên cạnh còn khinh miệt hai cha con cô nữa, ban chiều, cha cô vừa mới đi làm về, mồ hôi nhễ nhại, nhưng cảnh tượng đập vào mắt ông lại là hình ảnh những con người vô tâm chỉ xoa đầu nhìn cô rồi mỉm cười chua xót, coi như chưa hề có chuyện gì. Một người hiền lành như ông, vậy mà cũng bị cả nhà bọn họ ép đến chết đấy thôi?Cô khó khăn cử động trên sợi dây trói, lại vô tình ngã xuống đất, chiếc ghế cũng theo đó đổ ập lên người thật, cô khẽ cau có mặt mày, chiếc bụng bị đè xuống, cảm giác đau nhói lan Mai thấy vậy liền tiến tới đỡ cô lên, bà lại nhìn chằm chằm cô, đắn đo nói.“Phi Nhung , con cứ nhường người đàn ông đó cho Khả Di đi. Mẹ nhất định sẽ cho con sống thật tốt”Phi Nhung trừng mắt nhìn bà ta, nhường, sao khi đến miệng họ lại dễ dàng như vậy lại cắn răng, viền mắt đỏ quạnh, từng giọt nước mắt đầm đìa trên gương mặt. Cô dùng ánh mắt đáng thương ấy nhìn bà ta.“Con của tôi.”Bụng của cô căn bản không hề đau mấy, nhưng cô tuyệt đối rất muốn thoát ra khỏi nơi đây, nếu cứ mãi ở đây, Trương Khả Di cô ta sẽ làm gì với anh chứ, cô thật sự không muốn để một người như cô ta hưởng lợi như vậy mặt cô nhăn nhó, Bạch Mai mới từ từ tiến lại gần, thận trọng hỏi.“Con mang thai?”Phi Nhung không trả lời, cô cắn môi đến bật ra máu, nước mắt từng giọt cứ vương trên gương mặt trắng bệch.“Làm ơn cho tôi đi, được không?”Cô khẩn khoản cầu xin, ánh mắt đáng thương vô Mai nhìn thấy bộ dạng vậy trong lòng chua xót, bàn tay lần mò sợi dây, nhưng sau đó liền ngưng lại giây lát. Thấy hành động này cô càng nói to thêm.“Mẹ, làm ơn đấy, cho tôi đi được không, tôi thật sự rất đau.”Chữ “mẹ” này đã chạm vào trong trái tim của bà ta giây lát, đã rất lâu rồi vẫn chưa nghe được những từ này. Bà ta thừa nhận bản thân là một người mê tiền, nhưng sâu trong thâm tâm vẫn luôn rất yêu thương đứa con gái tay nhanh chóng tháo sợi dây ra, giọng run rẩy.“Phi Nhung , con mau rời khỏi nơi đây đi, sau khi Trương Khả Di có thể đến với Phó thiếu, mẹ chắc chắn sẽ cho con cuộc sống tốt.”Dứt lời sợi dây trói cũng được buông lỏng, Phi Nhung nhanh chóng vớ lấy chiếc túi trên sàn, cô chạy thẳng ra khỏi nơi giờ đã là sẫm tối, cô nhìn đồi núi hoang vui nơi đây, cô chẳng biết đây là đâu cả. Lục tìm chiếc điện thoại trong túi, nhưng điều khiến cô bất ngờ đó là không phải chiếc điện thoại của cô mà là của Trương Khả ta vừa gửi một tin nhắn tới.[Chị gái, giờ em đi đón sinh nhật với anh Mạnh Quỳnh đây. Chị nhất định phải trông tin nhắn để xem em với anh ấy cùng làm gì nha.]Phi Nhung nghiến răng nghiến lợi, cô vùng vẫy một lúc mới nhìn thấy được lối mòn, Phi Nhung cứ theo đó đi thẳng tới đường chân cô càng lúc càng nhanh chóng hơn, ngay bây giờ, chút ánh nắng ban chiều cũng đã sớm tắt ngấm đi, bóng cô dưới nền đất càng lộ rõ ra, cảm nhận rõ sự mỏi nhừ của đôi chân, cô vẫn cố chấp Nhung bất chấp lao ra giữa đường lớn, nhưng con đường căn bản rất vắng, điện thoại thì cứ liên tục nhấp nháy, cô ta có đặt mật khẩu đối với các cuộc gọi nhưng lại mở khóa với tin nhắn. Phi Nhung càng bấm mở mật khẩu thì nó cứ liên tục lúc cô đang lo sợ, tin nhắn nữa lại được truyền tới, là một bức ảnh cô ta đang ngồi trong văn phòng của Phó Mạnh Quỳnh , còn chụp cả dáng người anh đang làm việc Nhung lại cắn răng, giờ phút này, nỗi sợ trong cô mỗi lúc một lớn, nước mắt lại một lần nữa rơi. Cô cứ thế lao về phía trước không có điểm dừng, cô không biết rõ là đi đâu, nhưng nếu không đi, cả người sẽ vô cùng bất một lúc, trên con đường xuất hiện ánh sáng le lói, Phi Nhung đưa tay liên tục vẫy, thế nhưng bóng xe đó lại vút qua cô. Cô không từ bỏ, bước chân càng lúc càng nhanh hơn, vấp ngã một một lúc, đầu gối trầy xước, vết máu hiện lên rõ ràng, dù vậy cô vẫn cố gượng để chiếc xe hơi băng qua, Phi Nhung bất chấp lao ra chặn lại, tài xế trên xe thấy vậy thoáng chốc kinh ngạc, vội dừng xe gấp, bước xuống rủa cô.“Cô gái này, cô muốn chết à.”Phi Nhung thấy ông ta như vị cứu tinh, cô lao tới quỳ xuống khóc lóc.“Làm ơn chở tôi đến đoạn đường Bình Châu được không.”Tên tài xế nhìn bộ dạng đáng thương, lại thở dài.“Được rồi, cô mau lên, nhưng lần sau đứng có mà liều mạng như vậy nghe chưa.”P/s sắp ngược anh chị rồi 😑 Thế nào là một cuộc hôn nhân thương mại? Không cần tình yêu, chỉ cần lợi ích. Gặp nhau vài lần, không ghét là nhích. Trần Hiêu và Chung Diệc Tâm cũng bước vào hôn nhân theo cách như vậy. Hai gia đình định hôn ước, hai đương sự gặp mặt không phản đối, mọi việc cứ theo kế hoạch mà tiến hành, cũng chẳng phải là lấy người xấu xí hay biến thái gì, ngược lại đều là cực Hiêu anh tuấn giỏi giang, còn trẻ đã có sự nghiệp riêng. Chung Diệc Tâm là tiểu thư khuê các, xinh đẹp động lòng người, ngoài lễ nghĩa chuẩn mực được dạy dỗ cẩn thận ra, cô còn là một nghệ sĩ dương cầm tài năng. Nhưng mà, đó là chuyện cách đây một thời gian rồi. Chẳng ai hiểu tại sao Chung Diệc Tâm đang ở phong độ đỉnh cao như vậy, trong một đêm lại như biến mất khỏi giới này. Cô cảm thấy chẳng sao cả, mà Trần Hiêu lại càng không quan quan tâm, cho nên vào đêm tân hôn, anh cứ để mặc cô dâu ở nhà một mình trong căn biệt thự rộng lớn như vậy cho đến nửa đêm mới về nhà. Mặc dù Chung Diệc Tâm cũng chẳng để ý chuyện này lắm, nhưng dù sao cô xuất thân danh giá, chuyện cưỡng ép này cô cũng không muốn làm chút nào.“Đây là thỏa thuận ly hôn tôi đã ký tên. Trong vòng một năm tôi sẽ có được anh. Nếu tôi không làm được, tờ giấy này thuộc về anh. Nếu tôi làm được, anh thuộc về tôi. Cược không?”Trần Hiêu cảm thấy thú vị. Cược thì cược, anh không tin cô có đủ bản lĩnh trói buộc anh như vậy. Hôn nhân lợi ích thôi mà, ly hôn lúc nào cũng thế Hiêu là ai? Chính là một nhân vật lừng lẫy chốn thương trường, chuyện nhìn xa trông rộng đương nhiên là hơn người, cho nên lời anh nói không sai chút nào. Quả nhiên Chung Diệc Tâm không có bản lĩnh có được anh, nhưng mà…Người không có bản lĩnh không chỉ có mình cô. Tưởng lạnh lùng thế nào, hóa ra người ta còn chưa kịp thu phục anh thì anh đã tự mình chui đầu vào rọ, mặc dù ngoài miệng vẫn cứ hùng hồn như cũ. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandThật ra, nói như vậy cũng có chút không công bằng với danh tiếng không gần sắc nữ của Trần Hiêu. Anh thật sự rất lạnh nhạt, lại còn độc miệng, lời nào nói ra cũng bén hơn dao, đâm người ta đầm đìa máu tươi. Thế nên nếu không phải là Chung Diệc Tâm, có lẽ không có bất cứ người nào có thể thuần hóa được anh. Nhưng mà, có một điều Trần Hiêu vốn không biết, sự tự tin ngày hôm đó của Chung Diệc Tâm thật ra chỉ là vỏ bọc cho một đoạn tình cảm chưa từng được nhắc tới mà sai, Chung Diệc Tâm biết anh, từ rất lâu về trước, khi cô còn là một cô bé gầy gò sống trong thế giới vặn vẹo của mẹ mình. Chính anh đã vô tình cứu cô, cũng cho cô một niềm tin mơ hồ nào đó cho đến tận bây giờ. Tiếc là anh không nhớ. Không sao, Chung Diệc Tâm tin rằng chung sống cùng nhau rồi, cô sẽ có thể khiến anh từ từ nhớ ra. Thế nhưng Chung Diệc Tâm đã lầm. Dù cho cô đã bóng gió nhiều lần, anh vẫn lơ ngơ chẳng hiểu gì. Điều khiến anh thực sự phải để tâm đến cô lại chính là tính cách và con người của cô. Cô gái trông có vẻ rất đoan chính hiểu lễ nghĩa ấy, thì ra cũng có một mặt nghịch ngợm đáng yêu không phòng bị. Cô gái trông có vẻ luôn hài lòng vui vẻ với cuộc sống ấy cũng có nỗi buồn khó giãi bày. Cô gái khuê các cao quý ấy thì ra đã từng có một quá khứ thật sự quá đớn đau…Biết được sự thật, Trần Hiêu không say cũng tự ngã. Anh dần dần quen với cuộc sống bên cạnh cô, để ý từng buồn vui của cô, quan tâm đến những thứ cô muốn làm nhưng không bao giờ nói chồng giàu để làm gì? Chính là để người ấy vì mình trải đường che ô, vì mình mà tranh thủ những điều kiện tốt nhất. Trần Hiêu làm tất cả những điều này cho Chung Diệc Tâm, vì cô xứng có tài, có tấm lòng, có hoài bão. Cô còn có cảm nảy sinh trong thời gian chung sống cùng nhau, vừa cũ vừa mới, khiến cả hai không muốn dừng lại. Chỉ tội cho tờ giấy ly hôn cá cược đêm hôm đó, không làm gì nên tội cũng bị xé làm hai mảnh.“Không ly hôn cũng được, từ bây giờ đổi lại, anh theo đuổi em!”“Trước giờ anh chưa từng theo đuổi ai, cũng không biết nên làm thế nào, thế nên.... anh chỉ có thể bám riết không buông. Em cố mà chấp nhận nhé.”Thanh niên nghiêm túc Trần Hiêu nói được làm được. Sau khi xác định người trong lòng thì cứ thế mang người ấy ra ngoài để khoe với thiên hạ thôi. Tuy rằng cái miệng vẫn độc như ngày nào, nhưng hành động thì ngọt không kể Diệc Tâm còn muốn gì hơn nữa? Cô vốn không muốn gì quá xa vời cả. Người đàn ông này đã xuất hiện từ rất sớm trong cuộc đời đen tối của cô, sau đó quay lại vào lúc cô tỏa sáng nhất. Anh đã chứng kiến thăng trầm mà cô đã trải qua, lại chính tay gầy dựng lại sự tự tin mà cô đã đánh mất. Một người như vậy, xứng đáng để cô vì anh mà cố gắng.“Em không muốn mình trong miệng người khác là vợ của người đàn ông hoàn hảo Trần Hiêu, là chị của diễn viên nổi tiếng Chung Diệc Thanh. Em muốn là chính em.”“Được, trên sân khấu em chính là nghệ sĩ tài năng Chung Diệc Tâm. Nhưng dưới sân khấu, em có thể làm bà Trần’ của anh được không?”Cũng chẳng biết là ai quy phục ai, mà có lẽ, điều này đã chẳng còn quan trọng “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban Bảy giờ mười phút, Chung Diệc Tâm khoác cánh tay Trần Hiêu xuất hiện ở phòng hòa nhạc. Chương trình bắt đầu lúc bảy giờ ba mươi, hai người áo quần chỉn chu, khí chất xuất chúng, thu hút không ít ánh mắt tò khi hai người vào chỗ ngồi không lâu, tiếng thông báo từ trong cánh gà vang lên, cả hội trường dần yên tĩnh. Thành viên của dàn nhạc lần lượt mang theo nhạc cụ tiến vào sân khấu, mà khi Lương Tễ Thần xuất hiện cùng cây cello, Chung Diệc Tâm nghe thấy có không ít cô gái nhỏ giọng tán thưởng.“Sư huynh của tôi đấy.”, trong mắt cô không phải không có vẻ vui mừng, quả thật sư huynh đã cho cô không ít thể Hiêu nhìn thoáng qua, mặc dù không nhìn rõ gương mặt, nhưng từ dáng người và tác phong, thì đúng là người đàn ông trong clip hôm hờ hững nói “Em lấy cái loa thông báo một lần là được rồi.”Chung Diệc Tâm hừ nhẹ một tiếng, không chấp nhặt với anh, cô tập trung nhìn lên sân khấu, cố gắng để mình không nghĩ đến chuyện lúc ở nhà. Có điều, trên vành tai vẫn còn hơi ấm anh để lại, làm sao mà cô có thể xem nhẹ được?Sau cái động chạm ngắn ngủi, anh thu tay rất nhanh, như thể đó chỉ là một sai lầm vô tình mà thôi. Chung Diệc Tâm không truy cứu, đúng là cô cũng giật mình, có điều, sắp đến phần mở màn rồi, cô không có thời gian lôi thôi với nhất định là như lặng lẽ liếc Trần Hiêu một cái, lại phát hiện anh cũng đang nhìn mình. Tầm mắt giao nhau rồi lại lẳng lặng rời đi, cô giả vờ như không có chuyện gì, giở tờ giới thiệu ra nay có hai khúc nhạc, đầu tiên là bản Concerto dương cầm số 2 của Shostakovich, trên tờ giới thiệu có ghi, nghệ sĩ dương cầm Cao kể giữa cô và Cao Thanh có tồn tại khúc mắc thế nào, thì tối nay cô chỉ là một thính giả, đến đây với thái độ thưởng thức âm nhạc. Cao Thanh mặc lễ phục màu đỏ xuất hiện một cách long trọng, Chung Diệc Tâm cũng vỗ tay theo các khán giả Diệc Tâm nhìn người đàn ông bên cạnh qua khóe mắt, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tay đặt trên đầu gối, thái độ như lấy nhoẻn miệng nhạc bắt đầu, cô lắng nghe hết sức chăm chú. Vé Lương Tễ Thần cho là vị trí đẹp nhất, từ chỗ cô có thể vừa khéo quan sát được động tác tay của Cao Thanh. Mấy năm không gặp, kĩ năng của cô ta tiến bộ không ít, nhưng khi tiến vào chương hai thì rõ ràng là độ mạnh nhẹ chưa đạt, cao âm không đủ trong trẻo, chân giậm bàn đạp cũng hơi hỗn phải cô soi mói, nhưng người cùng ngành với nhau, không thể tập trung thưởng thức được, kiểu gì cũng sẽ xem xét dưới góc độ chuyên nghiệp. Nếu để so sánh, cô thích khúc nhạc thứ hai hiện của nhạc trưởng và các thành viên khác tất nhiên là không cần phải nói. Cô đặc biệt chú ý đến phần độc tấu cello của Lương Tễ Thần. U sầu, bi thương, đè nén không thể giãi bày, đúng như cô đã nói, Lương Tễ Thần hợp với kiểu nhạc quằn quại như thế này, quả thật là như được soạn ra dành riêng cho anh ta tuyệt nghe hết sức tập trung, hai tay nhẹ nhàng đánh tiết tấu trên đùi, hoàn toàn không để ý đến xung quanh, thậm chí cũng không biết ánh mắt của người đàn ông bên cạnh vẫn cứ bám theo cô từ nãy đến quá trình biểu diễn, có một chuyện hài hước nho nhiều người lần đầu tiên đến nghe hòa nhạc đều không biết quy tắc, đò là một bản hòa tấu được chia làm nhiều chương, giữa các chương, chỉ huy và dàn nhạc sẽ dừng lại một lát, mà lúc này thì không được vỗ tay. Trước khi khúc nhạc bắt đầu, sẽ có nhân viên hậu đài đứng ở trước hàng ghế đầu giơ biển nhắc nhở khán giả, nhưng có không ít người quá nhiệt tình, bất chấp vỗ tay rào lẽ vị nhạc trưởng sợ có người vỗ tay, nên ngay khi chương nhạc thứ hai kết thúc, ông ta không nói gì, cũng chẳng thèm lau mồ hôi, cứ thế ra hiệu cho dàn nhạc tiến vào chương tiếp theo, làm cả dàn nhạc có phần mơ Diệc Tâm bị hành động đáng yêu đó chọc cho bật Hiêu nhìn cô với vẻ khó hiểu, “Thế mà cũng buồn cười ư?”Chung Diệc Tâm đoán anh không get được điểm gây cười, anh không vỗ tay, cũng không phải là do anh biết quy tắc, mà chẳng qua là lười nhấc tay mà thôi. Vừa nghĩ thế, cô liền cảm thấy mình nên giải thích với anh một ghé vào tai Trần Hiêu, nhỏ giọng giải thích với anh. Cô vừa lại gần, mùi hương trên tóc cô cũng quấn tới theo, cộng thêm hơi thở ấm áp, làm anh cảm giác vành tai ngứa kinh khủng, lòng nao nao, về phần cô nói gì, anh không nghe tới kịp buổi hòa nhạc này, lúc chiều anh ký hợp đồng với đối tác xong liền lên máy bay vội vàng trở về, lịch trình tương đối gấp gáp. Anh không phải là người yêu thích âm nhạc cổ điển, anh vốn tưởng mình sẽ chán đến mức buồn ngủ, nhưng mọi chuyện xảy ra tối hôm nay lại thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của thế, ngay khi Chung Diệc Tâm ngồi thẳng lại, Trần Hiêu bỗng không muốn bỏ qua, anh kéo cổ tay cô, thấp giọng nói “Tôi không hiểu, nói lại lần nữa xem.”Chung Diệc Tâm ghét bỏ liếc anh một cái, nói rõ ràng như thế mà còn không hiểu, ngốc nhiên cô cảm thấy lo cho tương lai của tập đoàn Hành Sinh, lát nữa về phải hỏi Chung Kỳ Nhạc có mua cổ phiếu của Hành Sinh hay không, nếu có thì phải nhanh chóng bán vốn định đợi sau khi kết thúc buổi hòa nhạc sẽ giải thích cho anh, nhưng không hiểu sao Trần Hiêu cứ khăng khăng kéo tay cô lại, như thể cực kỳ tò mò về chuyện này, Chung Diệc Tâm hết cách, đành phải ghé gần lại giải thích thêm một lần nữa. Lần này thì Trần Hiêu đã hiểu, nhưng lại lắm câu hỏi hơn.“Người ở đằng sau kia gõ cái gì đấy?”“Trống định âm.”“Sao khúc này lại không có đàn piano?”“… Tại vì đây không phải là bản concerto[1] dương cầm, anh tự xem tờ giới thiệu đi.”Một lát sau, Trần Hiêu lại huých khẽ vào tay cô rồi ghé sát vào tai cô hỏi “Nhạc trưởng bao nhiêu tuổi rồi?”Chung Diệc Tâm đang định châm chọc thì vành tai vốn lạnh vì điều hòa trong thính phòng bỗng bị bờ môi ấm áp của anh chạm vào, chỉ trong chốc lát. Câu hỏi của anh rất ngắn, con chữ ít ỏi, nhưng dư chấn lại dài, khiến cho lông tơ trên tai cô cũng như dựng cả lúc hoảng hốt, dường như hiểu ra ý đồ của anh, cô không trả lời, ngoảnh mặt sang một bên, ép mình phải tập trung, nhưng mà, tay cô vẫn bị anh nắm lấy. Cô tự nói với mình, sở dĩ không tiếp tục thì thầm to nhỏ với anh nữa là vì cô không muốn làm ảnh hưởng đến những người khác, cho dù xung quanh mình cũng không thiếu những người chốc chốc lại tán gẫu với đối không phải vì tim đập quá nhanh nên cô không nói thành lời né tránh một cách tự nhiên, Trần Hiêu cũng không ép, anh nới tay ra, hai người lại bình thường trở lại, nhưng cô cảm giác, có gì đó đang lặng lẽ thay nhạc kết thúc, dàn nhạc chơi một khúc đệm sau cùng[2], rốt cuộc khán giả cũng có thể nổ một tràng pháo tay giòn giã. Chung Diệc Tâm đưa Trần Hiêu vào hậu đài, cô muốn chào hỏi Lương Tễ Thần.“Sư huynh, tối nay anh thể hiện rất tốt, cảm ơn vé của anh.”, sau đó, cô giới thiệu Trần Hiêu với Lương Tễ Thần, “Chồng em.”Hai người đàn ông lịch sự bắt tay nhau, sau đó hàn huyên đôi ba câu rồi tạm lúc này, Cao Thanh cũng trở lại sau khi ký tên cho mấy người hâm mộ, cô ta chào đón Chung Diệc Tâm bằng một vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, “Khéo vậy, hôm trước vừa mới gặp cậu xong, đây là…”Ánh mắt của cô ta dừng trên người Trần Diệc Tâm lẳng lặng đứng chắn trước mặt Trần Hiêu, khách sáo nói “Chồng tôi.”“Tôi quên mất, giờ nên gọi cậu là cô Trần mới phải.”, giọng điệu của Cao Thanh nghe đầy ẩn ý, “Anh Trần, quả là nghe danh không bằng gặp mặt.”Trần Hiêu liếc Cao Thanh một cái, không có ý định đáp lời. Anh dùng ánh mắt hỏi Chung Diệc Tâm có muốn đi không, cô gật đầu, chỉ đợi chào tạm biệt Lương Tễ Thần nữa là nhiên có mấy tay phóng viên ùa vào, nhìn thẻ tên đeo trước ngực thì họ là phóng viên của đài truyền hình và của một tạp chí âm nhạc cổ điển trong Tễ Thần và Cao Thanh là đối tượng chính của cuộc phỏng vấn này, một lần gặp được cả hai, ai nấy đều vô cùng hưng phấn. Trong đó, có một tay phóng viên trông đứng tuổi tinh mắt nhận ra Chung Diệc cố xảy ra tại thính phòng Boston năm đó là tin tức ồn ào nhất trong giới âm nhạc cổ điển. Tuy rằng sau đó các bài báo đều đã bị dập bỏ, dần dần hạ nhiệt, cái tên Chung Diệc Tâm cũng như biến mất khỏi làng nhạc, nhưng sau khi có tin Hứa Xương Ngạn và Lương Tễ Thần về nước tổ chức lưu diễn, cái tên này lại bị đào ra.“Cô Chung Diệc Tâm, xin hỏi tối nay cô đặc biệt đến ủng hộ buổi biểu diễn của sư huynh sao?”Chung Diệc Tâm thoáng sửng sốt, cô khẽ gật đầu, không nói phỏng viên hỏi tiếp “Cô Chung Diệc Tâm, nghe nói gần đây cô mới kết hôn, trước tiên xin chúc mừng cô, mặt khác, có thể tiết lộ một chút về chân tướng của sự cố năm đó không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô ở trên sân khấu vậy?”Một lời nói hất tung cả ngàn con sóng. Từ sau khi về nước, Chung Diệc Tâm chưa từng gặp phải chuyện thế này, cô có chuẩn bị tâm lý, nhưng lại tóm lấy tay Trần Hiêu theo bản năng. Giây phút đó, lòng bàn tay cô lạnh toát, cho dù cô đã cố giữ bình tĩnh, nhưng chỉ có Trần Hiêu mới cảm nhận được cô đang khẽ run lặng lẽ nhìn về phía anh, ánh mắt đầy vẻ bất lòng anh chấn động, đây là lần đầu tiên Chung Diệc Tâm để lộ vẻ yếu đuối chân thực với anh, cho dù ngày đó ở trại căn cứ bị người ta khiêu khích, nhưng cô còn chẳng biến mặt Trần Hiêu lập tức tối lại, anh cởi bỏ áo vest khoác lên người Chung Diệc Tâm, một tay ôm cô vào lòng, rồi lạnh giọng nói với tên phóng viên “Vợ tôi không cần thiết phải trả lời bất cứ câu hỏi nào cả, xin tránh ra cho.”, nói xong, anh ôm cô đi ra phía bên phóng viên kia biết đã dây phải người khó đối phó, nhưng vẫn không chịu buông tha, hắn tiến đến trước mặt hai người, giơ máy ảnh lên nháy lia lịa, miệng vẫn liên tục hỏi “Là do tay cô có vấn đề với dây thần kinh, hay là vì trạng thái tinh thần?…”Trần Hiêu nghe thấy thế thì đột nhiên biến sắc, vóc người anh cao, động tác mau lẹ, anh tiến đến cầm thẻ của hắn ta lên nhìn lướt qua, sau đó lạnh lùng nói, “Diêu Phong của tạp chí Âm nhạc cổ điển và cuộc sống, tôi nhớ rồi, tôi khuyên anh xóa hết những bức ảnh đó đi, bằng không chúng ta gặp nhau tại tòa án.”Diêu Phong vẫn chưa nhận ra anh là ai, nhưng lại bị thái độ của anh vây cho nghẹt thở. Đang lúc hắn chưa biết phải làm sao, thì Cao Thanh đột nhiên chen vào “Anh phóng viên này, tôi khuyên anh đừng nên đối đầu với cậu chủ của Hành Sinh, mau xóa những bức ảnh chụp vợ anh ấy đi.”Trần Hiêu lạnh lùng ngước mắt, tóm ngay được vẻ trào phúng trong ánh mắt Cao Thanh. Anh nhớ đêm đó Chung Diệc Tâm kể cô gặp phải một người rất đáng ghét, không hiểu sao anh lại cảm thấy chính là Cao mặt tên phóng viên lộ vẻ quẫn bách, hắn không dám hỏi lại, đành phải lề mề xóa bỏ đống ảnh này, Lương Tễ Thần điềm tĩnh nói “Anh Trần, anh đưa vợ anh ra ngoài trước đi, tôi sẽ kiểm tra xem hắn ta có xóa hết hay không.”Trần Hiêu gật đầu, anh ôm Chung Diệc Tâm bước nhanh ra ngoài. Trước khi đi, Chung Diệc Tâm cũng không quên nhìn Lương Tễ Thần với ánh mắt cảm khỏi nhà hát lớn, hai người đi tới cạnh xe. Trần Hiêu đưa tay che nóc xe cho cô, đợi cô ngồi vào chỗ rồi, lại thấy Lương Tễ Thần đang đi vội về phía này, anh liền đóng cửa lại, đứng đó tay Lương Tễ Thần cầm một cái túi giấy, anh ta liếc qua Chung Diệc Tâm đang ngồi trong xe, sau đó đưa cái túi cho Trần Hiêu, “Cái này là thầy tôi dặn tôi đưa cho cô ấy.”Trần Hiêu gật đầu, anh hỏi “Đây là gì vậy?”“Là video và audio những lần biểu diễn trước của cô ấy, anh có thể lấy ra xem.”“Biểu diễn?”, vừa rồi nghe phóng viên nhắc đến buổi biểu diễn, trong lòng Trần Hiêu đã có dự cảm, nhưng tình huống lúc đó gấp gáp, anh không rảnh phân tâm, cho đến lúc này mới chợt nảy sinh nghi Tễ Thần giữ nguyên vẻ lãnh đạm, không có vẻ trào phúng, cũng không có biểu cảm gì khác, “Anh Trần, chẳng lẽ anh hoàn toàn không biết gì về quá khứ của vợ anh à?”***[1] Concerto và symphony giao hưởng khác nhau, hiểu đại khái là concerto thì có một loại nhạc cụ chính, các nhạc cụ khác chỉ làm nền hỗ trợ; symphony thì có rất nhiều nhạc cụ phối hợp chặt chẽ với nhau.[2] Đoạn nhạc encore Là một màn trình diễn bổ sung khi chương trình ​​kết thúc, thường là để đáp lại những tràng pháo tay kéo dài từ khán Càng về sau có lẽ truyện càng nhiều khái niệm về nhạc cổ điển, chỗ nào không đúng mong các cao nhân góp ý nhé! Chương 59 Ngoại truyện 1 CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂNỞ trong thành phố này, không ai là không biết đến Phó Mạnh Quỳnh , chủ tịch của tập đoàn Phó thị. Bên cạnh đó khi nghe đến tên, mọi người lại nghĩ đến một việc khác, ngài ấy rất là cưng chiều vợ của các tờ báo hay các cuộc phỏng vấn, chỉ cần có hiện diện, người đầu tiên ngài ấy nhắc đến luôn là tên vợ của ngài trong năm thực hiện đám cưới, Phó Mạnh Quỳnh đã chi hẳn một số tiền tương đối lớn chỉ để mở một khu trưng bày các tác phẩm tranh nhật của vợ, ngài ấy lại thuê lại cả một đoạn đường để trưng hoa, mua lại khu khách sạn đắt giá nhất chỉ để vợ ngắm đó, Phó Mạnh Quỳnh liền trở thành hình mẫu người chồng lý tưởng được các cô gái cả khu biệt thự nơi cả nhà ở, chỉ cần bước vào, thứ đập vào mắt mọi người luôn là những bức tranh sinh nhật của Lăng Vi và Lăng Kì diễn ra, tới ngày, cả thành phố như náo nhiệt hẳn, chỉ đơn giản là sinh nhật nhưng Phó Mạnh Quỳnh đã tổ chức một bữa tiệc vô cùng long trọng, rầm rộ khắp cả này như là một dấu mốc, hai đứa trẻ đều là hòn ngọc quý trong tay của Phó nam một nữ, nam thì trông tướng mạo khôi ngô, nữ lại đáng yêu dễ hoa tươi rợp trời, người vào dự không dứt, tất cả đều chuẩn bị những món quà long trọng để bánh kem lộng lẫy khắc họa bốn bức tượng nhỏ làm bằng bánh, ở giữa còn là một bức tranh vẽ lại cả bé trai trong chiếc áo vest cắt thêu tỉ mỉ cỡ nhỏ, từ đầu đến cuối đều mang đậm chất thương hiệu. Đứa bé gái lại trong chiếc váy trắng rực rỡ tinh cần nhìn, tất cả đều tan chảy trước những sự đáng đứa trẻ tiến vào chính giữa, hai bên đường đi đều là hàng người ưu tú đứng mời đến tương đối đông, vẻ mặt không giấu nổi sự háo hức và mong lần đó, hầu hết thời gian của Phó Mạnh Quỳnh đều dành để vui chơi cùng hai đứa trẻ. Cho dù là làm việc hay thông báo, tất cả hầu như đều được thực hiện thông qua họp video....Những nhân viên trong công ty thường nghe nói, khi làm việc tâm trạng chủ tịch có bực bội hay cáu gắt như thế nào, chỉ cần Phó phu nhân đến, chắc chắn ngày hôm đó sẽ là một ngày trời quang, trăng thanh gió nữa tất cả đều để ý, mỗi lần Phó phu nhân bước vào là một bộ đồ, khi bước ra lại thay hẳn cả một bộ đồ khác. Lúc ấy, gương mặt điển trai của chủ tịch lại không giấu nổi sự vui nhưng hai tháng gần đây dường như Phó phu nhân không thay đồ nữa, tần suất đến cũng ít đến đây bọn họ khựng lại, chỉ là có chút không hiểu. Có lẽ Phó phu nhân đã không chịu nổi bàn tán đến giữa chừng thì họ lại thấy bóng dáng của người phụ nữ, mặt dù gương mặt tất cả đều cúi xuống thế nhưng quạnh mắt vẫn để ý phu nhân vừa rời khỏi, bọn họ lại bắt đầu tụm lại tiếp tục câu chuyện.“Thấy gì chưa? Bụng phu nhân lại to thêm đấy.”Trong phòng làm việc chủ tịch, một nhân viên đang cầm bản báo cáo mà đứng tường thuật. Người đứng báo cáo có chút run, chỉ là thấy gương mặt của chủ tịch hơi nhăn, chỉ một cái nhướn mày cũng khiến người ta cửa vừa đẩy, Phó Mạnh Quỳnh vài giây trước còn đang cau mày thì vài giây sau đã dãn ra hẳn. Bàn tay anh phẩy nhẹ, nam nhân trước mặt hiểu chuyện mà rời thấy phu nhân, người đàn ông cúi đầu chào. Trong lòng không khỏi mừng thầm, Phó phu nhân không những xinh đẹp mà còn là vị cứu tinh cô, chiếc laptop trên bàn gấp hẳn lại. Anh bỏ hết tất cả mà lại gần chặt cô trong lòng, cả người mệt mỏi tựa trên bờ vai. Nhưng chưa yên phận được một chút thì đã cắn tai cô một cái.“Đừng, anh còn đang làm việc.”Gương mặt Phó Mạnh Quỳnh nham hiểm hẳn, bàn tay luồn vào chiếc áo nhỏ mà trêu đùa.“Anh tưởng em quen rồi.”Cô trợn mắt nhìn anh, gương mặt không chịu nổi lời nói bá đạo như vậy liền đẩy cánh tay anh ra.“Này, em đang mang thai đó.”Cô mang thai đến nay đã được hẳn 4 tháng, bụng cô đã trông có thể thấy thấy vậy gương mặt xụ hẳn. Từ lúc cô mang thai, Phó Mạnh Quỳnh đã giảm hẳn số lần làm. Cho nên dạo gần đây, tính khí nóng nảy của anh lại dường như phát nhìn bộ dạng này có chút thấy tội anh, bàn tay nhỏ nhắn của cô kéo gương mặt anh lại gần, môi hai người chạm lên nhau, nụ hôn dường như có chút vụng về, hai người cứ thế dây dưa được vài phút thì Phó Mạnh Quỳnh đã buông ra hẳn.“Chỉ hôn không được làm gì là một cực hình, chẳng lẽ em lại định để anh nhịn.” Giọng nói có chút nhẫn Nhung phì cười, bàn tay vớ lấy quả cam tiếp tục dựa vào người anh.“Coi như trừng phạt vì số lần lúc trước anh làm quá nhiều.”Cô bóc một múi lại đưa vào miệng đó, hầu như ngày nào Phó Mạnh Quỳnh cũng “làm”, “làm đến nỗi tay chân cô rã rời, không thể xuống giường được. Sau những lần như vậy người nào đó luôn rất thỏa mãn vì hành vi cùa mình. Chỉ là bây giờ đang phải “trả giá” vì hành vi mình gây nên thôi. Tại một khu vườn nhỏ phía sau ngôi trường bị bỏ hoang, nơi đây không sạch sẽ cho lắm, dưới chân thì đầy những cọng cỏ tua rua, cao ngang đến chân, liên tục cứa vào chân gây cho người ta cảm giác khó Ngay lúc này, một cô gái trong bộ đồ dự tiệc vô cùng sang trọng, gương mặt được trang điểm tinh xảo vô cùng hoàn mĩ bước vào. Thế nhưng lời nói thốt ra từ miệng lại khác một trời một vực với cái bộ dáng xinh đẹp ấy. “Lăng Tuệ, mày kêu tao ra đây là có chuyện gì.” Cô ta đứng trước cánh cửa nhỏ trước khu vườn, đôi chân trắng muốt liên tục cạ vào nhau vì ngứa. Tự dưng lại liên lạc, hơn nữa còn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này nữa. Lúc này, bên trong góc khuất, một cô gái khác xuất hiện trong chiếc áo phông trắng cùng chiếc quần dài thô sơ. Cô gái ấy từ từ đi lại gần, nở một nụ cười tươi mà nhìn. “Chào Lăng Nhược, à mà không đúng, giờ em họ Trương rồi nhỉ, Trương Khả Di?” Nơi đây không hề có ánh đèn nào, hai người chỉ có thể nương nhờ ánh sáng bầu trời đêm mà lặng lẽ nhìn nhau. Trương Khả Di càng nhìn cô càng tức, bởi vì hai người có gương mặt tương đối giống nhau. “Chị kêu tôi ra đây có chuyện gì?” Cô ta bắt đầu gằn giọng lên. Mặt Lăng Tuệ không biến sắc, vẫn nở nụ cười. “Cha qua đời cách đây hai tuần rồi đấy.” “Thì sao? Ông ta không có nuôi tôi.” Cô ta vẫn dùng cái thái độ khinh bỉ đó mà nói. Thật ra, vụ việc lão già đó qua đời, cô ta thừa sức biết, bởi vì chính Trương Hùng là người đã thiết kế cái chết này cơ mà. Lăng Tuệ cũng chẳng muốn để cô ta đợi lâu nữa, hai tay bắt đầu vỗ vỗ vài cái. Thế là chưa đầy vài phút sau, một vài tên nam nhân to con xuất hiện. Ánh mắt của Trương Khả Di bắt đầu chuyển sang đề phòng, con khốn này là muốn làm cái gì? “Tôi nói trước, đụng đến tôi là chị không yên đâu.” Lăng Tuệ chỉ nhoẻn miệng nở một nụ cười khinh bỉ, đám thanh niên cũng nhanh chóng giữ chặt tay Trương Khả Di lại, thế là cô ta bắt đầu la lên oai oái không nể nang gì nữa. “Tao cảnh cáo mày, mau buông tao ra.” Lẳng lặng nhìn người con gái trước mặt, đáy mắt cô không chút gợn sóng, khóe miệng cô lúc này đã kéo một nụ cười ranh mãnh. “Chị cũng cảnh cáo em, cẩn thận.” Ngay sau đó Lăng Tuệ liền giật phắt cái ví trong tay Trương Khả Di, lấy ra một tấm thẻ dự tiệc, khẽ đung đưa trước mặt cô ta. “Nghe nói hôm nay em cùng với chồng sắp cưới của mình đi dự tiệc nhỉ, nếu bây giờ chị đi thay em thì sao?” Trương Khả Di trợn mắt nhìn cô, có chút không tin với lời nói. “Mày muốn làm gì?” Lăng Tuệ không nói không rằng, trực tiếp bóp miệng cô ta rồi cho vào một viên thuốc ngủ. Sau đó cô khẽ cười, đôi mắt hạnh cũng chính vì thế mà cong lên. Là một nụ cười đẹp vô cùng, nhưng chất chứa trong đó là nỗi uất hận vô cùng lớn! Cô muốn làm gì à? Đương nhiên là trả thù rồi. Vào năm hai người bảy tuổi, mẹ cô đã dắt Lăng Nhược đi theo một tên đàn ông giàu có rời khỏi nơi đây, mà người đó chính là Trương Hùng. Trước đó, cô đã từng chứng kiến đầy đủ những màn vụng trộm của người đàn bà lẳng lơ này rồi, ha, mẹ cô là ả đàn bà lẳng lơ! Thậm chí nửa đêm thức giấc, còn tận mắt nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đã chai sạn vì làm việc của cha. Khoảnh khắc đó như có vết dao cứa vào tim cô vậy. Từ lúc đó, Lăng Tuệ đã hiểu mẹ cô không còn trên đời này rồi. Ngỡ cứ tưởng mọi việc sẽ kết thúc sau khi bọn họ rời đi, thế nhưng suy cho cùng đều do cô suy nghĩ quá đơn giản. 15 năm sau, ông ta quay trở lại. Ông ta là ai? Là Trương Hùng, chủ tịch tập đoàn Trương thị, là một người vô cùng giàu có. Trong một khoảng thời gian, có một bài báo đã đào mộ ra việc vợ ông ta, tức ả đàn bà lẳng lơ đã từng có chồng trước. Kết quả hại nhiều chi nhánh của ông ta bị công kích, không những vậy cổ phiếu còn liên tục bị rớt giá. Đứng trong tình cảnh như vậy, ông ta liền đến nhà cô mà thương lượng với cha cô, hi vọng ông có thể đứng ra giải thích, mà giải thích cái gì chứ? Là do ông ta chứa chấp người đàn bà lẳng lơ đó, nên mới có ngày hôm nay. Cha cô không chịu, thế là ông ta xuống tay, trực tiếp thuê người giết cha cô. Kế đó ông ta chi tiền cho một tờ báo lớn, viết một bài báo khác đính chính lại thanh danh. Cha cô đã chết, cho dù ông ta có viết đến trăm bài báo đi nữa, cũng sẽ chẳng có ai xác nhận thực hư. Và mọi chuyện đã đi đúng theo chiều hướng ông ta mong muốn, cha cô đã bị người đời sỉ vả, thanh danh, sự nghiệp ông ta bắt đầu đi lên lại. Ngày cha cô mất, kể từ đó, trên thế giới này đã chẳng còn ai quan tâm chăm sóc cho cô nữa, cũng chẳng còn ai rầy la mỗi khi quậy phá, mong đợi mỗi khi về nhà Căn nhà rộng lớn cứ thế hiu quạnh đến đáng Từ giờ phút này, một mình cô chống chọi giữa cái xã hội ác nghiệt Người đàn ông vứt cô lên giường lớn, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xuyên thủng linh hồn cô. Anh ta lấn người đè xuống, trong thoáng chốc xỏ xuyên qua cơ thể cô, gian ác cười lạnh, "Tôi sẽ nhổ hết từng cọng gai nhọn trên người em, để cho em biết địa ngục là như thế nào!"Anh là tổng giám đốc vừa lạnh lùng lại tàn bạo của một tập đoàn xuyên quốc gia, còn là ông vua thống trị giao dịch trong thế giới là ngôi sao mới trong ngành cảnh sát, lòng nhiệt huyết sục sôi muốn theo đuổi con đường chính lần tình cờ gặp nhau ngoài ý muốn, cuộc đời hai người như đã định dây dưa không thể dứt. Anh có thể áo mũ chỉnh tề nói yêu cô, nhưng cũng có thể không bằng cầm thú chiếm đoạt cô, cô kháng cự thì bị anh hung ác trả thù thẳng tay...Anh có thể cưng chiều cô đến tận trời nhưng cũng có thể giẫm nát sự ngông nghênh của cô. Anh dùng thực tế nói cho cô biết, trên đời này chỉ cần thứ anh muốn là anh có thể điều khiển mọi thứ trong tay anh!Cô nói Sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ tự tay bắt anh vào tù!Anh nói Tôi chờ em...!***Cục cảnh sát khu Nam, văn phòng làm việc của Đốc sát cao cấp."Chẳng lẽ mấy người cũng chỉ có thể cho tôi một lời giải thích như vậy hay sao?" Tiếng tức giận vang lên cùng với một tiếng "Bốp" thật mạnh, những món đồ bị ném lên bàn bừa bãi, kèm theo đó là tiếng tức giận truyền tới, "Chẳng qua chỉ có mấy tên cướp giật mà thôi, vậy mà mấy người lại để người ta bị thương... Đi đi, đi đi, tất cả đều nộp báo cáo lên đây cho tôi.""Vâng, thưa sếp!"Mộ Thiên Thanh nhanh chóng phẩy tay đuổi mấy cảnh sát mới được phân tới ra ngoài, thở phì phò ngồi lên ghế dựa, tay khẽ day trán, vẻ mặt bất lực."Cốc cốc!""Vào đi." Mộ Thiên Thanh điều chỉnh lại tâm trạng, ngước mắt lên nhìn thấy Lý Dược đẩy cửa bước vào."Sếp," Lý Dược tiến lên phía trước, đưa tập hồ sơ trong tay tới, "Đây là báo cáo càn quét Phong Hoa Đường đêm qua, những người bị bắt về rất căng, nhưng sau bốn giờ cũng đã dựa theo quy định mà thả người...""Phương diện này không phải là sở trường của Hà Tuấn sao?" Mộ Thiên Thanh cúi đầu nhìn báo cáo, đồng thời cũng hờ hững Dược mỉm cười nhún vai đáp một tiếng, trong lòng cảm thấy thích cách làm việc linh hoạt hiện giờ của Mộ Thiên Thanh... Năm năm, đối với bất cứ ai mà nói thì đã có rất nhiều chuyện thay đổi."Khụ khụ, " Lý Dược đang mải suy nghĩ, đột nhiên bị Mộ Thiên Thanh hỏi bất ngờ liền nuốt một ngụm nước bọt xuống, sau đó cười nói, "Bây giờ cậu ta thẩm vấn rất thuận lợi, cô cũng biết rồi đấy, nếu không có sự cho phép của cô thì cậu ta cũng không dám làm quá mức lên đâu."Mộ Thiên Thanh nghe vậy đành mỉm cười bất lực lắc lúc này, tiếng chuông điện thoại ưu thương thản nhiên vang lên, Mộ Thiên Thanh cầm di động lên nhìn tên hiển thị cuộc gọi, sau đó cười bắt máy "Sao vậy?""Nhắc nhở một bà mẹ nào đó một chút là lát nữa phải tham gia hoạt động người thân rồi đấy." Giọng nói ôn hòa như tiếng đàn violon của Thượng Quan Mộc khiến người nghe cảm thấy thư thái truyền từ bên kia đầu điện thoại Thiên Thanh hơi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, ngay sau đó nói "Làm sao em có thể quên được? Đêm qua Tiểu Hi còn nhắc nhở bên tai ít nhất hai mươi lần đấy."Mời các bạn đón đọc Chinh Phục Vợ Yêu của tác giả Thương Tiểu Ly.

quy phục vợ yêu