quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi

Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi Chương 67-1: Nông cạn đến sâu nặng (1) Editor: Puck - Khó khăn đuổi Quyền Hạo ra ngoài, Lâm Hi mở máy vi tính ra, lướt đủ loại tin tức. Tin tức về nhà họ Thẩm, buổi tối rất ít, chỉ có vẻn vẹn mấy tin tức, tất cả đều là tập đoàn Thẩm thị tuyên bố phá sản. Tắt mạng, dụi mắt hơi chua xót, cô trầm tư một chút. T ên khác: Sống lại yêu An Tử Thiên. Thể loại: Hiện Đại, Trùng sinh, HE, thanh mai trúc mã, sủng (hình như cũng có cả ngược) Nhân vật chính: Bạch Thấm - An Tử Thiên. Phối hợp diễn: Tất cả các nhân vật khác. Tên khác: Trùng sinh yêu cố chấp tự bế. Converter: lil_ruby Đa số đàn ông đối mặt với phụ nữ đều rất nghiêm túc, nhưng nói đến lòng tự trọng của mình, đàn ông nhất định khó tiếp nhận. Nếu một người đàn ông yêu bạn, nhưng bạn cứ luôn nói điều gì đó không tốt, chắc chắn anh ta sẽ không vui. Mạnh Thiếu Tuyền nhíu mày, không biết cô có ý gì. Quý nghiên hỏi: "Thế nào, anh hối hận rồi hả?" Vẻ mặt của cô chưa nói là vui vẻ. Mạnh Thiếu Tuyền nhìn Quý Nghiên, vẫn không có nhiều chần chờ, gật đầu. "Đúng." Hắn cùng Quý Nhu ở cùng một chỗ mấy ngày nay, càng ngày càng chán.Quý Nhu mặc dù xinh đẹp, ôn nhu, nhưng nhìn lâu cũng thế. Tổng Tài Daddy: Cưng Chiều Vợ Yêu Vô Hạn. Đánh giá : (3.35/5) Hạ Vy Vy từ nhỏ đã sống trong cô nhi viện, cho đến một hôm cô có một cuộc gặp gỡ dở khóc dở cười với vị Đại ma vương két tiếng Lăng Ngạo Thiên, kẻ mà không ai dám động, thế nhưng lại bị cô chửi tét Truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi Thông tin truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi Tác giả: Cố Nhiễm Nhiễm Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường, Sủng Nguồn: DĐ Lê Qúy Đôn Trạng thái: Full Đánh giá: 6.8/10 từ 265 lượt Cùng đọc truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi của tác giả Cố Nhiễm Nhiễm tại Trùm Truyện. H5 Ffcredit. Thể loại Hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ cườngConverter Ngocquynh520Editor + Beta-er PuckSố chương 99 chươngCái tên Quyền Hạo ở đế đô chính là điều mà mọi người sợ hãi ở mắt Lâm Hi anh ta chỉ là con chó trung thành yêu cô tận một buổi sáng, cô sinh thành kẻ ăn xin nhỏ bé còn anh thì cao cao tại dĩ hai người là hai đường thẳng nhưng cha mẹ vô lương tâm giao cô cho anh khiến hai người dây dưa cả ở dưới mái hiên, giả la lỵ và thiếu gia giàu có ngây thơ có thể trôi qua cuộc sống hạnh phúc không?!La lỵ là nữ vương? Hay thiếu gia lạnh lùng là con chó trung thành? Tất cả cần thời gian chứng minh. Editor Puck Tòa nhà nằm trên khu vực vàng Lĩnh Lâm của đế đô, lúc này hoàn toàn hỗn loạn, còi báo động vang lên không phòng làm việc của tổng giám đốc ở lầu cuối, đèn đuốc sáng ngời, có một bóng dáng đàn ông cao lớn đứng trước cửa quan của anh hết sức tinh xảo lại không mất đi vẻ đàn ông, hình dáng gương mặt thâm thúy khác thường, vừa nhìn có vẻ là con lai, nhưng nhìn kỹ, lại tràn đầy ý vị phương đông. Lông mày đậm như mực, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào bầu trời đêm, khóe môi mang theo nụ cười lạnh lùng, nếu như có người nhìn thấy chỉ cảm thấy yêu nghiệt lại lạnh mắt anh giống như biển sâu dưới bóng đêm, mênh mông bát ngát lại ngầm dao động dưới mặt biển, khó bề phân mạo có góc cạnh thường thường làm cho người ta cảm thấy kiên cường, rất lạnh lùng, nhưng trên người tản mất ra khí thế y hệt Đế Vương làm tăng thêm khí phách đặc biệt quần lâm thiên hạ *.* quần lâm thiên hạ hình dung một người có tướng Đế Vương, chỉ một người đạt tới địa vị tối cao vô thượng Theo baikeBộ âu phục màu đen lại truyền ra vẻ đàn ông nồng đậm, đường cong bả vai hoàn mỹ không thể bắt bẻ di ien ndang yuklle eq quiq on được lại không mất vẻ nghiêm túc trang này, tiếng gõ cửa vang lên, Quyền Hạo khẽ hé mắt về phía cửa, môi mỏng lạnh lùng phun ra hai chữ “Đi vào”.Trần Tiêu ở ngoài cửa nghe được giọng thiếu gia nhà mình, đáy lòng vốn sinh ra một hồ băng, bây giờ càng thêm hận toàn thân không thể biến thành trong suốt mà biến đến ngọc bội quan trọng nhất đối với thiếu gia bị trộm đi, thân thể anh không tự chủ được mà run run, cẩn thận mở cửa, tim treo lơ lửng, chỉ sợ nếu thiếu gia nhà mình nổi cơn thịnh nộ, mình chắc gặp phải đối đãi bi Trần Tiêu lóe lên, không biết nhìn nơi nào, mắt không có tiêu điểm.“Bắt được chưa?” Quyền Hạo mắt lạnh nhìn Trần Tiêu, tròng mắt bị một tầng sương mù che kín, mơ hồ có chút tức giận bừng bừng và sát ý, khí thế toàn thân giống như bị đóng băng, khí lạnh bức người gay gắt.“Thiếu gia, bây giờ tên ăn trộm kia đang ở lầu chót.” Trần Tiêu không dám nhìn chăm chú vào tròng mắt của Quyền Hạo, tầm mắt không khỏi nhìn trên nền, hơi sợ hãi rụt rè, đồng thời đáy lòng cũng hơi sợ. Tuy anh và thiếu gia nhà mình cùng lớn lên, nhưng nhiều năm như vậy cũng không thăm dò tính khí của thiếu gia nhà mình, dáng vẻ của thiếu gia bây giờ thật sự dọa lời này khiến cho tròng mắt Quyền Hạo dính vào một tầng màu lửa đỏ, tròng mắt lạnh lẽo vô cùng nhìn chăm chú vào Trần Tiêu, “Một đám ăn hại.” Nói rồi khẽ nắm chặt, tim của anh lại thoáng đau.“Thiếu gia, ngài đừng nóng vội, ngọc bội rất nhanh có thể cầm về.” Trong lời nói của Quyền Hạo có băng lạnh khiến cho thân thể Trần Tiêu mơ hồ phát run, nói chuyện cũng hơi khẩn trương, tim đập nhanh hơn rất mắt lạnh lùng như băng nhìn chăm chú vào Trần Tiêu đang khẩn trương, vô cùng sợ, khuôn mặt tuấn mỹ của Quyền Hạo hoàn toàn bị băng lạnh bao phủ, cả người tản mát ra khí lạnh khiến di1enda4nle3qu21ydo0n người ta sợ hãi. “Cút.” Ba phút sau, Quyền Hạo mở môi mỏng ra, khí lạnh bức người được một chữ cút, trong lòng Trần Tiêu đừng nói tới có bao nhiêu vui vẻ, mồ hôi lạnh trên trán ngưng chảy xuống, trái tim đang treo cao cũng buông xuống một nửa. “Vâng, thiếu gia.” Tuy sợ, nhưng Trần Tiêu vẫn cung kính nói với Quyền tay hơi run rẩy mở cửa, sau lưng có một cặp mắt giống như có thể nhìn thấu anh, sợ trong lòng Trần Tiêu càng phát ra lợi hại hơn, hai chân giống như hơi run run, giống như gió lạnh mùa đông lạnh đến anh phát cửa lại, tay cầm cửa ngăn cách mình và thiếu gia nhà mình, Trần Tiêu lau mồ hôi sắp chảy xuống, thở dài một cái, để hóa giải sợ hãi trong lòng mình. Đẩy mắt kính sắp tụt xuống trên sống mũi, anh mím chặt môi, lòng muốn khóc cũng đã nắm quyền quản gia nhà họ Quyền dễ dàng ư, bây giờ ngọc bội quý giá nhất cũng quan trọng nhất của thiếu gia lại bị một tên trộm nhỏ trộm đi, nếu không tìm về được, đoán chừng anh...Nghĩ đến đây, toàn thân Trần Tiêu cũng bị mồ hôi ướt đẫm, kinh sợ viết rõ ràng trên mặt để cho mình không hề rơi vào trong ảo tưởng kinh khủng nữa, Trần Tiêu dùng sức đánh lên mặt. Cảm giác đau đớn xâm nhập thần kinh của anh, anh đi ra khỏi ảo tưởng. Trước mắt quan trọng nhất là lên lầu chót, đoạt lại ngọc bội từ trong tay tên trộm tinh thần, nở một nụ cười khổ sở, Trần Tiêu vẻ mặt đau khổ đi tới lầu phút này, Lâm Hi Nhi thân là một thâu thiên thần trộm* đang bị một đống người áo đen lớn vây quanh, cho dù võ công của cô rất tốt, nhưng dù sao cô cũng là một cô gái, thể lực cũng đã bị tiêu hao gần hết.* thâu thiên thần trộm Trộm cả trời cả thầnQuét ngang một cước, một người áo đen ứng tiếng ngã xuống đất, trong lòng Lâm Hi Nhi thả lỏng một hơi, ngọc bội trên tay cũng càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, con mẹ nó, cô tới trộm ngọc bội này chính là một sai lầm, ngọc bội trộm được rồi, nhưng vốn không thể toàn thân mà ngã một người áo đen tiếp theo, nhưng đám người áo đen kia vốn cuồn cuộn không dứt, cô sẽ mệt chết đi được. Thở hổn hển, dùng sức dọn sạch người áo đen giống như chướng ngại vật xung quanh, Lâm Hi Nhi cũng muốn đập cho mình một chưởng, cô trộm đồ nhiều như vậy cho tới nay, chính là chỗ này mệt mỏi nhất rồi, vì một miếng ngọc bội rách như vậy, có đáng giá không?“Một đám vô dụng này, một tên trộm nhỏ cũng không đối phó được, chờ Quyền thiếu thật sự nổi giận thì tôi thấy các ngươi đều phải cút sang châu Phi.” Trần Tiêu mồ hôi dầm dề chạy lên lầu chót, thấy một đám lớn nhân viên an ninh đánh không lại một nữ ăn trộm, trong lòng anh gấp gáp, nên hét lớn, anh thân là quản gia cao quý cũng không nhân viên an ninh cũng nghe được phải cút sang châu Phi thì mọi người hơi khẩn trương. Dieễn ddàn lee quiy đônTuy địa bàn của nhà họ Quyền khắp toàn cầu, nhưng tổng bộ chân chính vẫn ở đế đô Thiên triều, bọn họ đều không dễ dàng trở thành nhân viên an ninh bên cạnh của Quyền thiếu, nếu bị phái ra ngoài, như vậy đời này không có ngày nổi danh tới khả năng này, bọn nhân viên an ninh giống như bị đánh máu gà, hóa thân thành động vật hung ác như sói, chuẩn bị đến cùng với Lâm Hi Nhi mày chết tao đi khuôn mặt, trên mặt Lâm Hi Nhi đeo khẩu trang, nhân viên an ninh đánh nhau với cô thật sự quá nhiều rồi, cũng bởi vì thể lực của cô dần biến mất, quả đấm của cô vô lực, vốn không có cách nào một quyền đánh kẻ địch rớt xuống, ngược lại khẩu trang trên mặt cô vô tình bị một nhân viên an ninh lột xuống. Trong nháy mắt, khuôn mặt không hề che chắn của Lâm Hi Nhi lộ ra trước mặt mọi ngựa cột chắc lúc này cũng tuột ra rồi, tóc dài quăn quyến rũ theo gió bay xuống trên vai, Lâm Hi Nhi khẽ hé mở đôi môi, hơi thở đột nhiên không thuận. Cô làm nghề này, kiêng kỵ nhất là khi trộm đồ thì bị lộ ra khuôn mặt mình. Bây giờ mặt mũi của cô một chút cũng không che giấu lộ ra, cô có thể nghĩ đến tình cảnh sau này, số mệnh của cô chính là bị nhà họ Quyền đuổi giết. Ai bảo cô trộm ngọc bội của đại thiếu gia nhà họ Quyền, đây coi như là tự tìm ngược không thể sống sao?Trần Tiêu vẫn quan sát ở bên cạnh, khi nhìn thấy khuôn mặt Lâm Hi Nhi thì tròng mắt cũng muốn rớt xuống, con mẹ nó, nữ thần trộm nổi danh lừng lẫy lại là một cô gái nhỏ chừng hai mươi tuổi, còn là kiểu dáng dấp vô cùng thuần thấy động tác của Lâm Hi Nhi càng ngày càng chậm chạp, Trần Tiêu lập tức chỉ huy nhân viên an ninh bao vây Lâm Hi Nhi, “Thể lực cô ta đã đến cực hạn, các người mau bắt cô ta lại.”Nhìn ngọc bội xanh biếc trong tay Lâm Hi Nhi, Trần Tiêu hận không thể lập tức tự mình đi đoạt lại, có thể tưởng tượng đến bản lĩnh công phu mèo cào của mình, anh vẫn yên lặng làm quan chỉ huy thôi. Nhưng anh là quản gia cao quý của nhà họ Quyền, cũng không thể dễ dàng ra tay. Thể loại Hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ cường Converter Ngocquynh520 Editor + Beta-er Puck Số chương 99 chương Cái tên Quyền Hạo ở đế đô chính là điều mà mọi người sợ hãi nhất. Nhưng ở mắt Lâm Hi anh ta chỉ là con chó trung thành yêu cô tận xuống. — Vào một buổi sáng, cô trùng sinh thành kẻ ăn xin nhỏ bé còn anh thì cao cao tại thượng. Vốn dĩ hai người là hai đường thẳng nhưng cha mẹ vô lương tâm giao cô cho anh khiến hai người dây dưa cả đời. Cùng ở dưới mái hiên, giả la lỵ và thiếu gia giàu có ngây thơ có thể trôi qua cuộc sống hạnh phúc không?! La lỵ là nữ vương? Hay thiếu gia lạnh lùng là con chó trung thành? Tất cả cần thời gian chứng minh. Editor Puck Mã Kiều Thần sớm tự quen thuộc, Lâm Hi coi như thấy được, cô chính là không nói một lời, Mã Kiều Thần cũng có thể dài dòng hồi Tiêu đứng ở bên cạnh chuẩn bị phục vụ tiểu thư nhà mình bất cứ lúc nào, nhìn Kiều Thần tự quen thuộc lập quan hệ vào trong mắt, không nhịn được thầm khinh bỉ một phen. Nhà họ Mã dù sao cũng là nhà thế gia nhỏ hạng hai, sao lại bồi dưỡng ra một Mã tiểu thư mặt dày vô địch như này Lâm Hi nghe Mã Kiều Thần nói dài dòng không có dinh dưỡng, mà Quyền Hạo đang ở lầu trên cùng tòa nhà Lĩnh Lâm, đi tới công ty đã lâu rồi, những tài liệu trước mắt anh nhìn thật lâu cũng nhìn không vô, trong đầu đều hiện lên khuôn mặt non nót, khóe môi không tự chủ khẽ nhếch, trong tròng mắt tràn đầy nụ cười cưng chiều, trên người được hơi thở ấm áp bao tài liệu giấy trắng mực đen này, trước mắt Quyền Hạo giống như xuất hiện ảo giác, khuôn mặt non nớt của cô giống như đang ở trước mặt anh, chớp mắt một cái, ảo giác hư vô biến mất, nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay, bây giờ mới ba giờ chiều. Từ khi anh tới nơi này mới cách năm giờ, không biết bây giờ cô ở trong nhà có tốt không. Một khi trong đầu hiện lên khuôn mặt của cô, anh lại không khống chế được muốn biết bây giờ cô đang làm gì? Là đang ngủ nướng, hay đang phát giận với Trần Tiêu, hay còn một thân một mình bực tức... Một khi bắt đầu có phỏng đoán, anh lại không dừng lại lòng, giờ phút này vô cùng khát vọng được bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô chạm không ức chế được phỏng đoán về cô ở trong lòng, máu chảy vô cùng sôi trào, anh thở ra một hơi khí nóng. Thay vì ở chỗ này nghĩ ngợi, cô ở nhà sẽ làm gì? Còn không bằng anh về nhà sớm một niệm này vừa mới sinh ra, trong lòng của anh lập tức vô cùng ấm cái từ này, là đáng quý đối với tới khuôn mặt non nớt của cô, nghĩ tới bây giờ cô đang làm gì ở trong nhà, anh cũng không quản bây giờ là mấy giờ, trực tiếp lái xe người Lĩnh Lâm nhìn thấy bước chân Quyền thiếu rời đi thật nhanh trước thời gian, vô cùng giật mình há mồm ra. Người lẫn lộn trong Lĩnh Lâm ai mà không biết tổng giám đốc chưa đến giờ chắc chắn sẽ không rời đi, hôm nay lại rời đi trước hai giờ, đây thật sự kỳ chán che cái miệng nhỏ nhắn khẽ ngáp, trong đôi mắt to trong suốt mông lung hơi nước, Lâm Hi đang nghe người phụ nữ Mã Kiều Thần này thao thao bất tuyệt nói sau ba giờ, mỏi mệt đánh về phía mắt nhìn Mã Kiều Thần vẫn nói không ngừng, Lâm Hi xoa xoa huyệt thái dương sắp đau. Trần Tiêu ở bên cạnh cũng không bình tĩnh nữa, Mã Kiều Thần này có thể xong rồi không, không thấy dáng vẻ rất buồn ngủ của tiểu thư nhà anh sao? Vẫn còn nói chuyện không ngừng, gây phiền cho người khác.“Mã tiểu thư, cô nói nhiều những chuyện này như vậy làm gì, tiểu thư vốn nghe không hiểu, cô chính là trở về đi, tối nay có thể rất khuya Quyền thiếu mới trở về.” Một mực kể chút chuyện thế gia, cũng không quản tiểu thư nhà mình có nghe hiểu hay không, thật là đủ rồi. Trần Tiêu có vẻ không nhịn được nói ra, thành công ngăn chặn cơ hội thao thao bất tuyệt nói tiếp của Mã Kiều Thần, ánh mắt cô thoáng tỏ vẻ buồn bã, nếu không phải Quyền thiếu tránh né không gặp cô, cô cần phải như vậy sao? Khó khăn lắm mới gặp được một cô gái nhỏ có thể giúp cô thuyết phục Quyền thiếu, có cơ hội có thể gần gũi hơn như thế, cô sao có thể bỏ một ly trà ô long thượng đẳng, Mã Kiều Thần hắng giọng một cái, cười tươi như hoa, “Quản gia Trần, tôi đang nói chuyện phiếm với Hi Hi, cũng không cố ý đợi Quyền thiếu.” Lời này rõ ràng nói hơi ngu xuẩn, nhưng cô chính là vì hiệu quả này, cô không phủ nhận cô nói nhảm nhiều như vậy chính là vì cho hết thời gian đợi Quyền thiếu trở nói trong trẻo, Quyền Hạo còn chưa bước vào cửa đã truyền đến tai anh, giọng nói quen thuộc này làm anh không khỏi nhíu mày rậm, môi mỏng khẽ nhấp, “Mã Kiều Thần.”Bước vào cửa, anh nhìn thấy gương mặt non nớt này, nhịp tim nhanh hơn một chút. Thấy được gương mặt hơi tuyệt mỹ, trong mắt anh xẹt qua vẻ chán được âm thanh nhàn nhạt, Mã Kiều Thần mừng rỡ ngước mắt nhìn ra cửa, ngày gần đây vẫn không gặp được Quyền thiếu, cô thật sự càng ngày càng nóng nảy, bây giờ không có cảm giác nóng nảy, có một cảm giác vui sướng nhàn nhạt vây quanh tim chữ “Mã Kiều Thần” này nói rất nhẹ, giống như không có cảm tình gì, nhưng chỉ có Mã Kiều Thần biết, đây là khúc dạo đầu của Quyền thiếu sinh lòng tức giận.“Quyền thiếu, anh trở lại rồi.” Trong lòng Mã Kiều Thần biết rõ Quyền thiếu không thích cô tới tìm anh vì chuyện buôn bán của gia tộc, nhưng cô vẫn phải đi tìm anh. Cô vốn định đứng lên chạy thẳng đến trước mặt Quyền thiếu, liếc mắt nhìn Lâm Hi từ đầu đến cuối vẫn cười nhẹ ngồi bên cạnh, cô cứng rắn nhịn cử động định đứng mắt Lâm Hi rơi vào trên người Quyền Hạo, nụ cười nhẹ lập tức biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn không tỏ vẻ gì. di1enda4nle3qu21ydo0n Bị buộc tiếp nhận sự thật ở lại nhà họ Quyền, bây giờ nhìn thấy Quyền hạo đại thiếu nhà họ Quyền, tâm tình cô rất phức tạp, nên ghét bỏ đó, cần phải vô cảm?Giọng nũng nịu của Mã Kiều Thần rõ ràng mang theo ý muốn cầu cạnh anh, Quyền Hạo hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến, anh tập trung nhìn Lâm Hi nghiêm mặt không có nụ cười, tròng mắt mới vừa rồi lạnh lẽo lập tức tràn ra rất nhiều nụ cười cưng chiều, độ cong khóe môi cũng rất lớn, xem ra chính là dáng vẻ cả người vui thích.“Hi nhi, đã quen thuộc chưa?” Hi nhi của anh mới mười hai tuổi, lần đầu tiên rời nhà, lần đầu tiên rời đi cánh chim cha mẹ, tới nơi này là một hoàn cảnh xa lạ với cô, Hi nhi của anh có quen không?Quyền Hạo ngồi ở bên cạnh cô, cô có thể ngửi thấy mùi thơm nước hoa nhàn nhạt trên người anh, giọng anh dịu dàng mang theo quan tâm, cô nghe rất không quen, vô cùng không quen! “Quen thì sao, không quen thì như thế nào?” Vấn đề này, cô chọn lựa hỏi ngược vẻ hếch cái mũi thanh tú lên của cô chọc Quyền Hạo cười, độ cong khóe môi càng sâu hơn vừa rồi, bàn tay vuốt ve đầu cô, cảm giác rất tốt, nhiệt độ ấm áp xuyên qua lòng bàn tay truyền vào trong lòng anh, tim trong nháy mắt được ấm áp chất đầy, cảm giác thỏa mãn thật lớn xông lên đầu. “Mới đầu em sẽ không quen, về sau em sẽ thành thói quen.”Quyền Hạo hiểu chán ghét trong lời nói của cô, cô chỉ đang náo loạn tính khí lộ ra cảm xúc không vui với hành động của Quyền Hạo, Lâm HI liếc xéo về phía Mã Kiều Thần đang giương mắt nhìn, mím chặt môi hồng nói, “Mã Kiều Thần này tìm anh có chuyện.” Trên mặt Quyền thiếu có một nụ cười như gió xuân này từ khi nào? Không phải anh ghét nhất người khác đụng chạm sao? Lời nói không hề lạnh lẽo lại lộ ra quan tâm thế mà lại phát ra từ trong miệng anh! Mã Kiều Thần thấy tất cả trước mắt thì cảm thấy thế giới này bắt đầu huyền ảo. Chỉ có điều cô đồng thời vỗ tay với phán đoán của mình, cô thật sự không đoán ai, cô gái nhỏ này thật sự có ảnh hưởng cực lớn với Quyền thiếu.“Tìm tôi có chuyện gì?” Ánh mắt Quyền Hạo khi rơi lên người Mã Kiều Thần thì không hề chứa cưng chiều nữa, chỉ có lạnh miệng Mã Kiều Thần không nhịn được co quắp, ánh mắt lạnh nhạt này đúng là sự khác biệt khổng lồ với nụ cười vừa rồi. Liếc mắt nhìn Lâm Hi tỏ vẻ không vui, lại nhìn Quyền thiếu lạnh nhạt với cô, cô quyết định hôm nay không nói bất cứ chuyện gì, “Không có việc gì.”Anh không hề thỏa mãn với vuốt ve đầu cô, bàn tay đi tới trên mặt cô, tham lam mà vuốt ve nhè nhẹ, cảm xúc mềm mại ấm áp khiến cho anh không nỡ buông với Lâm Hi mà nói, Quyền Hạo chính là một người xa lạ vừa mới chung đụng hai ngày, tối hôm qua cùng giường chung gối với anh đó là vạn bất đắc dĩ, bây giờ đó, hạ thấp mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay sờ mặt cô không ngừng, mày đẹp nhíu chặt, tay nhỏ bé ghét bỏ đẩy bàn tay đó ra, vô cùng ghét bỏ nói, “Không được chạm vào tôi.”Theo tiếng nói của cô rơi xuống, Dieễn ddàn lee quiy đôn ánh mắt Quyền Hạo lặng lẽ phát sinh biến hóa, một ánh sáng háo hức không thấy rõ xẹt qua trong mắt anh, “Hi nhi, sao vậy?”Tay của anh hơi khẩn trương nắm tay trái của cô, lòng bàn tay dày rộng truyền đến nhiệt độ, cô càng thêm ghét bỏ, lực lớn hất tay anh ra. Nóng nảy ẩn núp nơi đáy lòng cô mấy ngày nay lập tức xông ra, nóng lòng phát tiết, cô lưu loát cầm ly trà trên bàn, tạt một cái lên gương mặt tuấn tú của Quyền Hạo.“Tôi không thích anh chạm vào tôi.” Sau khi tạt xong, tay Lâm Hi tùy ý ném một cái, ném ly trà xuống gương mặt điển trai của Quyền Hạo dính đầy nước trà, anh không tức giận, chỉ nhàn nhạt nở nụ cười, “Hi nhi, hả giận chưa?”Sau khi tạt hết nước trà, Lâm Hi lại hối hận, anh là đại thiếu gia của nhà họ Quyền, cô là một kẻ ăn xin, anh giết chết cô là chuyện bình thường, đều do anh đụng chạm khiến cho cô ghét mới như vậy. Anh tỏ vẻ không sao còn mang theo ý cười, trong lòng cô hoảng sợ.“Anh có bị bệnh không.” Tiếng nói vừa mới hạ xuống, Lâm Hi không để ý xem Quyền Hạo có phản ứng gì, cô nhanh chóng đi lên lầu Tiêu nhìn động tác liên tiếp của tiểu thư nhà mình, vẻ mặt cứng ngắc cười nhẹ, dáng vẻ hoảng hốt không nói ra được bất cứ lời gì. Nhìn trên mặt và trên người thiếu gia nhà mình cũng chảy xuôi nước trà thì anh hơi lắp bắp nói “Thiếu... Thiếu gia... Tiểu thư nhỏ tuổi không hiểu chuyện, cô ấy không phải cố ý.”“Tôi biết rõ.” Nhìn chăm chú vào bóng lưng vội vã rời đi của cô, Quyền thiếu nâng khóe môi lên, trên mặt tạo thành nụ cười cưng chiều, quyến rũ mờ ám, không thèm để ý đến việc cô tạt nước trà lên người anh, “Chỉ cần cô ấy hả giận là được.”Mã Kiều Thần đặt tất cả vào trong mắt hóa đá, mắt trợn tròn, không dám tin tất cả nhìn thấy trước mắt. Lúc nào thì Quyền thiếu vô cùng tôn quý thế mà lại lưu lạc đến bị một cô bé đối xử như vậy rồi hả? Thế giới này quả nhiên huyền ảo! Lâm Hi- một thần trộm, cô ăn cắp đồ của của Quyền Hạo một đại ma vương nổi tiếng, nhắc tới tên hắn không một ai là không khiếp sợ. Và rồi cô trọng sinh vào một cô gái tên là Giả La Lỵ một cô gái ăn xin nhỏ bé, cô không biết vì sao mới sáng mở mắt ra là đã bị thế này. Vốn cuộc đời của La Lỵ Lâm Hi vốn là hai đường thẳng song song không bao giờ trùng nhau. Vậy mà bố mẹ lại giao La Lỵ Lâm Hi cho Quyền Hạo khiến cả hai người này day dứt mãi không thôi. Muốn thoát ra nhưng hẳn chẳng có kết quả đâu. Đại ma vương vạn người sợ hãi vạn người kính phục, một ông chủ giàu có. Tưởng chừng như cả đời này không một ai có thể khuất phục được hắn, không một người con gái nào khiến hắn lay động nhưng chính La Lỵ Khả Hy lại là một trường hợp đặc biết. La LỵKhả Hy khiến cho Quyền Hạo hắn yêu cô đến điên cuồng và si ngốc. Quả thật chẳng một ai ngờ tới được, đúng là có câu Anh hùng khó qua được ải mỹ nhân. Nhưng liệu La LỵLâm Hi sẽ động lòng với Quyền Hạo, sẽ ở cạnh hắn cả đời. Hay sẽ rời khỏi hắn, nó còn là một câu hỏi bí ẩn không một ai có thể biết được. Truyện Quyền Thiếu Cưng Chiều, Vợ Yêu Khó Nuôi của tác giả Cố Nhiễm Nhiễm thuộc thể loại hiện đại, trùng sinh, sủng, nữ đế đô, ai không biết Quyền Hạo, hễ là người nghe được tên anh không khỏi run lẩy ở trong mắt Lâm Hi, anh chỉ là con chó trung thành yêu cô tận xương. Trong một buổi sáng cô trùng sinh thành ăn xin nhỏ bé, mà anh cao cao tại thượng. Vốn là hai người không dính líu, nhưng bởi vì cha mẹ vô lương tâm của cô giao cô cho anh, hai người bắt đầu dây dưa cả ở dưới mái hiên, giả la lỵ và thiếu gia giàu có ngây thơ có thể trôi qua cuộc sống hạnh phúc không? La lỵ là nữ vương? Hay thiếu gia lạnh lùng là con chó trung thành? Tất cả cần thời gian chứng chính là người trong số mệnh của anh, là cây xương sườn trên người, anh là kết quả một đời của cô, trải qua, từng vùng vẫy, năng lượng tình yêu đúng hẹn mà đến sao?

quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi