quán mì tư ca

Mỳ Ý. Mỳ Ý - Món ăn nổi tiếng thế giới nay đã chính thức có mặt tại chuỗi cửa hàng Torki Food với sự đột phá cả về hình thức lẫn hương vị. Đó là công thức nước sốt độc quyền, là độ tươi ngon đến từ nguyên liệu cũng như sự kết hợp tinh tế với hương Danh sách các món ngon từ gà. Tổng hợp những món chay ngon dễ làm hàng ngày. Bật mí 2 cách làm khoai lang kén đơn giản mà ngon. Câu từ diễn đạt dễ hiểu, hình ảnh minh họa sinh động, trực quan, mỗi bài viết sẽ cung cấp cách nấu món ăn ngon rẻ, đơn giản, bạn sẽ thực Võ THị HUYềN MI ⭐ tra cứu mã số thuế 8760068041 - Huyện Tam Bình, Vĩnh Long Doanh nghiệp tư nhân; Công ty TNHH 1 thành viên; Công ty TNHH 2 thành viên trở lên; Số 216, khu phố Hiệp Lợi, Thị Trấn Định Quán, Huyện Định Quán, Tỉnh Đồng Nai, Việt Nam. NGUYỄN PHƯƠNG THANH (HỘ Xin vui lòng gửi hồ sơ quan tâm tới WWF-Việt Nam tại địa chỉ email: g am.phamthi@wwf.org.vn; duc.dominh@wwf.org.vn; minh.lequang@wwf.org.vn. Tiêu đề của email được đặt như sau:"HSQT [tên Tư vấn]- FY22-1606/BCA "Nâng cấp và cập nhật trang thông tin điện tử của vườn quốc gia Cát Tiên Thông báo: - Phần mềm đăng ký khai sinh điện tử (Cung cấp các chức năng, tiện ích phục vụ đăng ký, quản lý, cấp bản sao trích lục hộ tịch hộ tịch có liên quan đến đăng ký khai sinh tại UBND cấp xã, Phòng Tư pháp cấp huyện và Sở Tư pháp cấp tỉnh. Chương trình Chuyên gia Cà phê. Gặp gỡ các Chuyên gia Cà phê của chúng tôi (bạn sẽ nhận ra họ qua chiếc tạp dề màu đen mà họ đeo). Tìm hiểu những yếu tố cần thiết để trở thành một chuyên gia như vậy. Và khám phá đồ uống hoàn hảo mang thương hiệu Starbucks của chúng H5 Ffcredit. Lúc quay trở lại cửa hàng đồ ngọt, ly hồng trà đã được đặt cạnh ly vani milkshake. Ông chủ là một chàng thanh niên trẻ chừng hai mươi tuổi, đẹp trai lai tây, nhoài người lên quầy bar cười với Chu Trản “Anh Tư nói hôm nay anh hứa làm món Thiêu Bạch [1] cho anh ấy? Trản Trản ca anh thật sự là người đàn ông tốt của gia đình, ba chỉ chiên hấp tương làm phức tạp như vậy, cũng phải mất mấy tiếng, Tư ca nói muốn ăn anh liền nấu ngay.”[1] 烧白 Thiêu bạch – Định để là thịt ba chỉ kho nhưng baidu wiki nói không giống lắm. Là một món ăn dân gian truyền thống vùng Trùng Khánh, Tứ Xuyên. Món này thường được nấu vào dịp lễ lộc, năm mới, nhưng hiện nay dù là người bản xứ thì đa phần chỉ có những người lớn tuổi mới biết làm. Nếu lên mạng nói món Nằm khâu và món này là 1 thì không đúng lắm. Dù nguyên liệu chính cũng là thịt ba chỉ, nhất là thoa gia vị lên phần bì cũng là một kỹ thuật, cần có kinh nghiệm nhiều năm. Thoa bì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn bộ hương vị thịt, mập mà không ngấy cũng là một bí quyết. Ngoài ra Thiêu Bạch có vị mặn pha lẫn vị ngọt, còn có vị cay cay của hoa Tư ngồi trên ghế cao cười, đang định uống tiếp milkshake thì Chu Trản ở bên cạnh uống một hơi cạn sạch ly hồng trà, sau đó tay phải ở trên gáy cậu nhéo một cái, nói với cậu chủ “Nuôi phải con mèo ham ăn, biết làm sao đây?”Tay Chu Trản vừa cầm ly hồng trà đá, ngón tay lành lạnh khiến Nguyên Tư rụt cổ, xoay người cãi “Ai là mèo ham ăn?”Chu Trản khẽ nhướn mày, quẹt mũi cậu một cái, “Uống milkshake mà lại thèm thiêu bạch sao?”Cậu chủ chống cằm, giả vờ chán ghét nói “Hai người thật là phiền quá đi, show ân ái ở địa bàn của em, đi nhanh, đi nhanh đi, gai mắt quá.”Nguyên Tư không đi, cầm ly milkshake nói “Anh còn chưa uống hết, 35 đồng một ly, anh mới uống được có 20 đồng … A! Đây là milkshake của em!”Chu Trản giật cái ly trong Nguyên Tư, thấy ống hút bị Nguyên Tư cắn đầy dấu răng, nhưng chỉ sau 2 giây anh đã hút hết sạch milkshake còn dư, vươn tay ra kéo Nguyên Tư từ trên ghế cao xuống, thấp giọng cười nói “Đi thôi.”Nguyên Tư bị kéo đến cửa rồi vẫn còn ngoái cổ nhìn lại, Chu Trản ném chai Coca cho cậu “Cầm đi.”“Ấy, không phải không cho em uống Coca sao?” Nguyên Tư đang muốn mở nắp chai thì cổ tay bị chụp Trản nói “Kêu em cầm, không kêu em uống.”“Không cho uống anh còn mua? Trêu em vui lắm hả!”Chu Trản cười “Trêu em đó, thì sao hả? Tối nay còn muốn ăn thiêu bạch không?”“Muốn!” Nguyên Tư lập tức vứt hết tiết tháo, cánh tay quấn lên hông Chu Trản “Anh Trản cứ việc trêu, trêu nhiều vào, con người em anh cũng biết mà, không có ưu điểm gì hết, nhưng trêu thì cực kỳ vui, tuyệt đối phối hợp, tuyệt đối không nổi nóng, trêu xong xin cho đánh giá năm sao!”Chu Trản không tranh cãi với cậu nữa, lấy tay đẩy mặt cậu ra — mặc dù nhìn qua giống như dùng sức, nhưng thật ra một phần lực cũng không có, “Tránh ra đi, nóng muốn chết.”Nguyên Tư cường điệu lùi lại, theo sau Chu Trản tung hứng chai Coca, lúc đi tới chỗ giao khu B với khu A thì đột nhiên chạy lên hai bước, vung tay đem chai Coca xoay hai vòng rồi đập một cái “bốp” lên mông Chu Trản tóm cậu lại, sắc mặt âm trầm. Nhưng cậu không sợ tí nào, nghiêng đầu chớp chớp mắt nhìn Chu Trản lần thứ hai đẩy mặt cậu ra, lắc đầu nói “Xấu quá, không thèm.”“Như vậy là không được, đừng phụ phu quân lúc khốn khó [2].” Nguyên Tư lại nói, “Có xấu thì cũng là chồng anh.”[2] Câu này gốc là phu quân tào khang tào khang chỉ người cùng mình vượt qua họan nọan. Đừng quên bè bạn lúc gian nan, đừng phụ vợ hiền khi khốn ra không thể gộp Nguyên Tư với chữ xấu được, người đàn ông này cao 1m82 khôi ngô tuấn tú, mặc dù chỉ mặc quần áo thể thao bình dân, chân mang đôi Nike lỗi thời giảm giá, nhưng khi đi trong trong đám đông vẫn vô cùng bắt mắt. Nếu như nói Chu Trản đẹp trai kiểu nam tính, thì cậu đẹp trai kiểu thanh Trản liếc nhìn cậu, nhấc chân đá nhẹ vào bắp chân cậu, hất cằm về phía cửa hàng thịt trước mặt “Chọn thịt đi kìa, phu quân tào khang.”Nguyên Tư đã sớm quen thân với mấy tiểu thương chợ nông sản, đến cửa hàng thịt lấy thịt ba chỉ loại ngon nhất đã đặt trước, lại đi tới khu hải sản mua Trản hỏi “Rốt cuộc là ăn cá hay là ăn thịt?”“Ăn hết.” Nguyên Tư cười lấy lòng “Thật ra em còn muốn ăn nghêu nữa kìa.”Chu Trản chọt chọt cái trán của cậu “Lòng tham không đáy.”Buổi chiều ba giờ hơn là lúc mặt trời nắng gắt nhất, hai người xách theo nguyên liệu nấu ăn đã mua xong đi ra ngoài, lúc sắp đi tới cửa khu A, Chu Trản đột nhiên nói “Quay lại đã.”“Làm gì?”“Lấy dù.”Nguyên Tư trợn trắng mắt “Từ đây về nhà chúng ta có mấy trăm mét, lấy dù làm gì?”“Có mấy mét cũng dùng.” Chu Trản nắm tay cậu, không nói nhiều quay trở lại khu B.“Không phải chứ.” Nguyên Tư nói “Lúc chúng ta còn trong quân ngũ, trời nắng gắt hơn thế này cũng phải huấn luyện.”Chu Trản hỏi “Khi đó chỉ mới hai mươi, bây giờ em bao nhiêu?”Nguyên Tư cong môi “Không phải ba mươi sao! Ba mươi thì sao hả? Đàn ông ba mươi là một cành hoa [3]!”[3] Đàn ông 30 tuổi là lúc sinh lực tinh lực tràn trề Trản lấy chìa khóa mở cửa hàng “Trái cây tươi Trản Trản” ra, quen đường đi vòng ra sau quầy lôi một cây dù hoa nhỏ ra, lấy cán dù vỗ mông Nguyên Tư, cười nói “Vâng vâng vâng, anh Tư chúng ta bây giờ là một cành hoa, vừa xinh đẹp lại vừa anh tuấn.”Nguyên Tư hừ nhẹ “Nói xong chưa, trên đường anh cầm dù.”“Có lần nào mà anh không cầm.” Chu Trản biết, người ta ghét bỏ dù hoa nhìn ẻo dù này là của một cô gái, năm ngoái vị khách đó để quên trong cửa hàng, lúc sau quay lại mua trái cây cũng không lấy lại mà tặng luôn Nguyên Tư, đúng lúc hôm đó trời nắng gắt, Chu Trản tới đón cậu thấy cơ duyên xảo hợp như vậy liền bung dù che nắng luôn. Hai người đàn ông đã từng dãi nắng dầm mưa, chưa từng nghĩ là dù ngoại trừ che mưa còn có thể che nắng. Sau nhiều lần như vậy, Chu Trản liền nghiện, chỉ cần nắng gắt là sẽ che dù cho Nguyên Tư, có nói thế nào cũng không để Nguyên Tư phơi nắng.“Phạch” một tiếng mở dù ra, Chu Trải tay trái xách túi đồ, tay phải cầm dù, không có tay thứ ba để đi mò Nguyên Tư, đành phải dùng ánh mắt ra hiệu — qua Tư không vui, nhưng vẫn đứng sát vào, cầm chai Coca đã hết lạnh trong tay, hầu kết chuyển động “Hiện tại cũng đã 3 giờ rưỡi rồi, có thể ăn cơm đúng 6 giờ không?”“Em đừng gây rối là kịp.” Chu Trản nghiêng dù lệch hẳn về phía Nguyên Tư, còn bả vai của mình lại bị nắng phơi nóng hừng phút sau về đến bọn họ ở điều kiện không tệ, mặc dù không phải là chung cư xa hoa sang chảnh gì, nhưng được xanh hóa, an ninh cũng tốt. Năm đó Chu Trản đưa Nguyên Tư rời khỏi cuộc sống 5 năm lính đặc chủng đến Sơn thành, việc đầu tiên làm chính là mua một căn nhà phù hợp để sinh họat — xung quanh phải có tàu điện ngầm, siêu thị thương mại, còn phải yên tĩnh, an toàn, quan trọng nhất là không cách bệnh viện quá chung cư này thỏa mãn tất cả điều kiện trên, mà khi đó giá nhà không cao, hai người xuất ngũ liền góp tiền mua chung, để có một nơi nương thân an lạc trong thành mở ra, một con Samoyed liền vọt tới, thở hì hì xoay xung quanh hai người, cái đuôi trắng vẫy giống như kẹo bông gòn Tư ngồi xổm trên đất gãi gãi nó, Chu Trản đá dép xỏ ngón mang bên ngoài ra, đi chân trần vào bếp, vừa đặt đồ ăn xuống vừa nói “Đừng giỡn với con trai nữa, mở máy điều hòa đi.”Tên của bé Samoyed này là “Con trai”, hơn hai tuổi rồi, mua lúc Nguyên Tư quyết định khai trương cửa hàng trái cây để phụ thêm chi phí gia đó Chu Trản ngậm điếu thuốc, huấn luyện cún con cả buổi rồi đột nhiên hỏi “Muốn phụ thêm chi phí gia đình mà em còn mua chó? Thực phẩm cho nó ăn sau khi trưởng thành hơn mấy trăm nghìn một tháng, ăn còn nhiều hơn em.”Nguyên Tư cười hì hì đứng lên, đoạt lại con trai nói “Yên tâm, em bán trái cây chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn anh bán mì, thêm một miệng ăn cũng không thành vấn đề. Vả lại hai chúng ta cũng đã thành gia lập nghiệp rồi đúng không? Anh xem, chúng ta có nhà, cũng có xe — mặc dù chỉ là chiếc xe bánh mì Trường An. Bước tiếp theo là gì? Không phải là nuôi trẻ con sao? Xem nè, chúng ta có con trai’ rồi, đáng yêu chưa?”Chu Trản không thích thú cưng cho lắm, lúc còn ở đơn vị thường bị giống chó Đức cỡ lớn đuổi theo cắn, trong lòng có bóng ma, nhưng lại không bì được sở thích của Nguyên Tư, năn nỉ mấy câu lại thêm một cái chớp mắt liền khiến anh thỏa phải là nuôi con sao? Không có điều kiện tạo ra thì nuôi cún như con trai cũng Tư mở điều hòa, lại bị Chu Trản ra lệnh đi thay quần áo tắm rửa. Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước, bé Samoyed nằm sấp ở cửa một lúc đã thấy chán, liền chạy thẳng vào nhà bếp phá Chu Trản mới vừa lấy miếng thịt ba chỉ ra, chân đã bị con trai quấn lấy. Một người một chó nhìn nhau 2 giây, Chu Trản quyết đoán nhẹ nhàng đẩy con trai ra, lẩm bẩm “Không được phá, không thấy papa đang làm đồ ngon cho cha sao.”Bé Samoyed ngửi được mùi thịt liền sống chết không chịu đi, cứ đi tới đi lui theo sau Chu Trản, thỉnh thỏang “ngao” lên một tiếng, dáng vẻ tham ăn hoàn toàn có thể xem là chân truyền từ Nguyên nhóc ở cửa hàng đồ ngọt nói không sai, nấu món thiêu bạch là thử thách sự kiên nhẫn, khâu chế biến rườm rà, làm cực kỳ phức tạp, tuy là món ăn truyền thống của Sơn thành, nhưng hầu như không còn thanh niên trẻ tuổi nào biết làm. Chu Trản trước đây cũng không, nhưng Nguyên Tư thích ăn, ba năm trước anh học cách làm từ một sư phụ của quán cơm gần “Quán mì Tư Ca”, về nhà làm cho Nguyên Tư một đĩa lớn, Nguyên Tư phấn khích như mấy năm rồi không ăn được đó về sau, trong nhà cứ hai tháng là sẽ ăn thiêu bạch một lần — không được nhiều hơn, điểm chính của thiêu bạch chính là “béo mà không ngấy”, muốn không ngấy nhưng nguyên liệu nấu chính lại là thịt mỡ, ăn với dưa muối lại khá mặn, ăn nhiều không tốt cho sức Trản bỏ thịt ba chỉ vào trong nước sôi, còn chưa kịp rửa tay, phía sau liền ập tới một luồng hơi thở Tư chỉ mặc quần cộc, nửa người trên vẫn còn chưa lau sạch nước, ôm lấy Chu Trản từ phía sau, mặt áp vào gáy đối phương, tay cũng không thành thật, sờ sờ mấy cái rồi luồn vào bên trong áo ba lỗ Trản phí sức kéo cậu sang bên cạnh, nghiêng mặt nói “Nè cành hoa, khi động dục nhớ chú ý tình hình, con trai đang nhìn em kìa.”Nguyên Tư quay lại nhìn, quả nhiên liền đối mắt với bé Samoyed. Bé Samoyed cho rằng cha quay đầu lại là vì cho nó ăn thịt, lập tức tung người lên, nào ngờ cha còn vô tình hơn cả papa, đạp nó một phát đẩy ra khỏi nhà bếp, còn nhẫn tâm đóng cửa lý xong con trai ngoan, Nguyên Tư lại ôm eo Chu Trản, không biết có phải là do mới tắm xong hay không mà giọng của cậu có vài phần ướt át “Hồi trưa không phải là anh nói đó sao? Tối nay có được ăn thiêu bạch hay không, thì phải xem biểu hiện của em.”Lúc nói, mười ngón đã vươn ra thăm dò phần dưới, kéo lưng quần Chu Trản ra, cách một tầng vải cuối cùng xoa nắn vật nhỏ nhưng không nhỏ Trản đánh lên mu bàn tay cậu “Đừng phá, nghịch nữa thì 6 giờ vẫn chưa có cơm ăn.”“Không có thì không có thôi.” Nguyên Tư hà hơi bên tai Chu Trản “Buổi trưa anh kêu em phải biểu hiện tốt anh mới làm thiêu bạch cho em. Không phải em đang bắt đầu thể hiện sao? Người đàn ông của anh từ trước đến nay nói là làm, không hề áp dụng chế độ trả góp, không thể hiện tốt làm sao ăn được thiêu bạch anh làm?”Chu Trản liếc mắt nhìn thịt ba chỉ đang sôi trong nước, bỗng nhiên xoay người, áp Nguyên Tư lên trên tường, bàn tay ướt siết cằm đối phương, ánh mắt dần tối lại “Đây là do em nói, lát nữa trễ giờ cơm đừng có đổ tại anh.”Nguyên Tư vòng tay ôm lấy cổ anh, đuôi mắt nhìn người trước mặt cong lên, cười rạng rỡ như hoa đào nở “Anh Tư đây chưa bao giờ đổ thừa nha.” Cuộc sống cứ thế trôi qua, sau những ngày nghỉ lại là một tuần nhộn nhịp bảy và chủ nhật là thời gian “Quán mì Tư Ca” bận rộn nhất, khách đến không chỉ có nhân viên văn phòng và người sống gần đó, còn có những người đến vì độ nổi tiếng của quán. Chu Trản bận tối mặt từ sáng đến chiều, luôn đứng sau bếp trụng mì nêm gia vị, gần như không được nghỉ thường sau 2 giờ chiều là lượng khách đã giảm đi ít nhiều, nhưng cuối tuần thì không, khách đến như các cơn sóng liên tiếp. Nếu không phải cậu phục vụ thông báo hôm nay đã hết đồ ăn thì có khi quán có thể bán đến dọn dẹp xong thời gian đã không còn sớm, Chu Trản chạy xe trở về, vừa vặn gặp Nguyên Tư đang vội vã chạy ra ngoài ở cửa chung cư.“Sao vậy?” Chu Trản hỏi.“Em để quên điện thoại ở cửa hàng rồi!” Nguyên Tư đổ mồ hôi trán, “Anh về trước đi, em mới vừa vo gạo với đậu xanh, còn chưa kịp nấu nữa! Anh mở bếp giúp em, nhớ mở lửa nhỏ, dùng muôi khuấy một cái thôi, em lập tức về ngay!”Chu Trản cười “Nấu cháo còn phải nhờ em chỉ sao?”Nguyên Tư nói “Cháo đậu xanh là tuyệt chiêu của em mà.”“Vâng vâng vâng.” Chu Trản đẩy nhẹ đầu cậu, “Xem cái tính quên trước quên sau kìa, đi nhanh về nhanh.”Trong bếp quả thật có đặt một nồi nước ngâm đậu xanh với gạo, Chu Trản bật bếp xong mới đi vào phòng ngủ thay quần năm nay, nấu cơm là việc của anh, nhưng thứ bảy chủ nhật Nguyên Tư sẽ là người đảm nhiệm. Chỉ là Nguyên Tư giỏi ăn chứ không giỏi nấu, sở trường duy nhất là cơm chiên trứng — trứng là Chu Trản chiên, củ cải và chân giò hun khói là Chu Trản thái, muối và dầu cũng là Chu Trản chuẩn bị, ngay cả hành cũng là do Chu Trản rắc lên lúc bắc chảo xuống, Nguyên Tư chỉ cần cầm cái muôi đảo vài cái như người máy là vậy, bếp trưởng Chu vẫn rất đắc ý, vừa ăn tỏi giã móng heo Chu Trản nướng, vừa nghe Chu Trản khen cậu làm cơm chiên trứng ngon, cảm thấy vô cùng hưởng Trản nhớ tới liền thấy buồn cười, nhìn nồi cháo, uể oải cả ngày hôm nay giảm đi ít còn chưa mềm nhưng mùi thơm đã bay khắp Tư rất nhanh đã trở về, trừ điện thoại di động còn có một túi trái cây. Chu Trản biết cậu muốn làm cái gì, chắc chắn là trái cây Chu Trản còn đứng trong bếp, Nguyên Tư đá giày xong liền nói “Chỗ này không có việc của anh nữa, anh đi tắm rồi nghỉ ngơi đi.”Chu Trản rất nghe lời, sau khi tắm xong thì vào thư phòng nghỉ ngơi một nay phải dậy lúc 4 giờ sáng, còn đứng nấu ở quán mì đến 8 tiếng, tay không ngừng trụng mì nên hiện tại xương sống, thắt lưng và cả tay đều đau nhức, đi đứng cũng khó chịu. Nằm lên ghế sofa mềm mại, đầu khớp xương anh giống như rã thành từng Trản không nói cho Nguyên Tư biết thứ bảy và chủ nhật bận hơn thường ngày, nhưng Nguyên Tư vẫn luôn nên mới chủ động cuối tuần nấu cơm, buộc anh phải nghỉ trời xuống núi, đã đến giờ cơm. Nguyên Tư đang định bắc nồi cháo đậu xanh xuống thì thắt lưng đã bị Chu Trản ôm Trản ở trên vai cậu cọ cọ, thấp giọng nói “Thơm quá.”“Em còn chưa có tắm.” Nguyên Tư Trản cười khẽ “Anh đang nói cháo đậu xanh, em nghĩ đi đâu đó.”Nguyên Tư rất tự tin, “Đừng ngụy biện, anh rõ ràng là đang khen em. Em đổ mồ hôi anh cũng thấy thơm!”“Da mặt em còn dày hơn tường thành.” Chu Trản cắn vai cậu một cái, “Ngoại trừ cháo đậu xanh còn có gì nữa không?”“Em còn mua giò heo, ừm, da heo, đậu hủ kho, tai heo đuôi heo kho…”Còn chưa nói xong đã nghe Chu Trản bật cười, Nguyên Tư quay đầu lại “Anh cười cái gì?”“Lần sau đừng mua heo nữa.” Chu Trản nói “Heo sắp bị em ăn tuyệt chủng rồi.”“Vậy em mua gà.” Nguyên Tư nói “Đùi gà cánh gà …”“Được rồi anh Tư.” Chu Trản vội lấp đầy miệng cậu bằng một miếng thịt đuôi heo, nhìn kệ bếp nói, “Còn mì lạnh nữa sao? Mua ở đâu đó?”“Em tự trộn đó.” Nguyên Tư nhướn mày, “Lợi hại không!”Chu Trản thở dài, quyết định không động vào chén mì lạnh mà Nguyên Tư không cho anh toại nguyện, gắp một đũa lớn lên, miệng lẩm bẩm “Sao anh kén chọn vậy? Mấy món kia dù có ngon cũng là đồ ăn bên ngoài, không sạch sẽ. Mì lạnh được sản xuất tại nhà chúng ta, tuyệt đối an toàn, tuyệt đối tốt cho sức khỏe!”Chu Trản bổ sung “Tuyệt đối khó ăn.”Nguyên Tư “…”Mì lạnh khó ăn thật, nhưng cũng may nguyên nhân khó ăn không phải là vì quá mặn hay quá cay, mà là quá nhạt, chẳng có vị gì. Chu Trản sau khi nếm xong đã phải đi nêm lại, Nguyên Tư thử một đũa “Hừ! Mì lạnh em trộn thật sự rất ngon mà!”Chu Trản cười gượng, Nguyên Tư hỏi “Chẳng lẽ không ngon?”“Ngon, ai dám nói không ngon?” Chu Trản nói “Sản phẩm của anh Tư làm ra chắc chắn ngon.”Một bữa cơm ngon miệng’, sau khi ăn xong Nguyên Tư rửa chén, Chu Trản dắt cún đi dạo. Màn đêm buông xuống, Nguyên Tư không giống như thường ngày vào thư phòng đọc sách, mà là cầm một tô trái cây tới cùng Chu Trản làm ổ trên ghế sofa xem trình cuối tuần thường không có gì khác ngoài show tạp kỹ, mấy đoạn gây cười nhạt nhẽo cũng có thể khiến Nguyên Tư cười ha một tay cầm dao, một tay cầm thanh long, Chu Trản sợ cậu cắt trúng tay, định giúp cậu gọt thì cậu quát lên “Anh ngồi đi, hôm nay em làm chủ.”Quy tắc trong gia đình, căn nhà nhỏ của hai người bọn họ có quy định là từ thứ hai đến thứ sáu Chu Trản làm chủ, thứ bảy chủ nhật Nguyên Tư làm định này đã lập từ rất sớm, khi đó Nguyên Tư vẫn chưa nhớ được chuyện trước kia của hai người, nhưng đau lòng việc Chu Trản phải buôn bán vất vả, nên ép buộc lấy hai ngày “Quyền quản lý việc nhà” từ trên tay anh Trản bất đắc dĩ, không thể làm gì khác là ôm vai cậu, nhìn cậu vừa gọt trái cây vừa cười ra cũng không cần quá lo lắng, chuyên gia phá mìn nay tuy đã xuất ngũ, tay cũng không còn vững vàng như xưa nhưng gọt trái cây vẫn không thành vấn Tư có thể khắc trái cây thành hoa, nhưng bây giờ cười đến bả vai co rút, gọt được vỏ xong đã hay lắm rồi. Việc làm ăn của “Trái cây tươi Trản Trản” tốt hơn các quầy khác cũng là vì vậy, ngoại trừ việc ông chủ là một anh đẹp trai, còn một nguyên nhân nữa là anh đẹp trai này biết khắc hoa. Trái cây gì qua tay cậu đều có thể thành tác phẩm nghệ thuật xinh đẹp, trưng bày một dãy trước quầy hàng, ai đi qua cũng bị hấp xong trái cây xong, Nguyên Tư cắt thành từng khúc rồi đi mở tủ lạnh đem hai cây kem sữa bò ra, bỏ vào trong tô thủy tinh khuấy cùng với trái Trản hỏi “Siro đâu?”“Dùng hết rồi.” Nguyên Tư nói “Đúng lúc thử món mới.”Chu Trản cười nói “Nhìn ghê quá.”“Ghê chỗ nào? Đây gọi là kem trái cây, hè năm nay rất Hot đó, bên ngoài bán 28 đồng một phần lận, mà còn không nhiều bằng 1/10 em làm.” Nguyên Tư khuấy xong nhét vào trong lòng Chu Trản “Anh thử đi!!”Chu Trản múc một miếng dâu tây to nhất trong tô thủy tinh, được bao bọc bởi kem sữa bò, đưa tới bên mép Nguyên Tư nói “Cho…”“Anh” bị dâu tây nhét vào miệng chặn lại, khóe môi cũng dính chút Tư sau khi nuốt vào nói “Đừng đút em, anh ăn đi.”“Ừ.” Chu Trản liếm sạch kem ở khóe miệng cậu rồi bắt đầu hưởng dụng bữa tiệc trái Tư vứt vỏ trái cây, khi quay lại trong tay cầm theo một chiếc ghế nhựa ghế bên cạnh Chu Trản, Nguyên Tư ngồi xuống nói “Đưa chân cho em.”Chiều thứ bảy chủ nhật không đọc sách không học tập, bởi vì đối với Nguyên Tư mà nói có một việc quan trọng, đó chính là massage cho Chu đầu Chu Trản không cho cậu massage, sợ cậu mệt, cậu liền nổi khùng nhảy lên lưng Chu Trản lớn tiếng nói “Anh cho hay không, không cho cũng phải cho!”Chu Trản không lay chuyển được cậu, được cậu bấm huyệt thắt lưng, massage tay rồi chân. Massage tới lui hơn cả tiếng đồng hồ, mấy chỗ đau nhức quả thật thoải mái hơn Tư vừa bóp chân cho anh, vừa lấy chân mình đè lên, vui vẻ nói “Hai chúng ta bằng nhau.”“Nói xàm.” Chu Trản nói “Rõ ràng của anh lớn hơn em.”“Uầy, cái này mà anh cũng phải so đo với em sao?” Nguyên Tư không cam lòng ngẩng đầu lên, giả vờ tủi Trản sửng sốt, thầm nghĩ chẳng phải em muốn so to nhỏ sao? Anh thật sự to hơn em mà, có size giày làm Tư hừ một tiếng, rút chân về, “Chỗ nào của anh cũng to hơn em, vậy mà còn không cho chân em lớn hơn anh một chút nữa sao?”Chu Trản bị “Một chút” của cậu chọc cười không cãi lại được, cậu còn không ngừng nhấn mạnh “Chỉ có một chút, em đo thử rồi. Anh đừng có cười, chẳng lẽ anh thấy em to hơn?”“Không có không có. Chỉ một chút, ha ha ha ha!”“Aiz.” Nguyên Tư dứt khoát cởi luôn quần, “Tới so đi!”Mà so sánh này, đương nhiên là so trên cỡ của Nguyên Tư anh nắm rõ nhất, không chỉ không nhỏ mà nắm lên còn rất có cảm xúc, chỉ là thoạt nhìn thì “ngoan ngoãn” hơn của anh một tí cũ rõ mồn một trước mắt, anh chăm chú nhìn người yêu đang giúp mình bóp chân, ngực Chu Trản bỗng nhiên nóng lúc nào cũng suy nghĩ cho Nguyên Tư, thì sao Nguyên Tư có thể không nghĩ cho anh?Show đã đến lúc cao trào, đoạn gây hài còn nhiều hơn lúc nãy nhưng Nguyên Tư lại không xem, chỉ chăm chú xoa bóp cho anh. Cánh tay hiện lên đường vân cơ bắp, Chu Trản khẽ thở dài, múc một miếng dưa hấu lên, kêu “Anh Tư.”“Hửm?” Nguyên Tư ngẩng đầu, miệng được lấp đầy bằng hương vị ngọt ngào.“Ây da.” Cậu kháng nghị nói “Nguyên tô này là cho anh hết, còn sợ em không có trái cây để ăn sao? Ban ngày có lúc nào mà em không ăn.”“Ban ngày có người đút em sao?” Chu Trản vừa nói vừa múc hai trái nho, “Mở miệng.”Nguyên Tư vừa ăn vừa nói, “Anh đừng có quấy rầy em, đưa chân kia đây!”Một tô kem trái cây, Chu Trản ăn hơn phân nửa, còn lại một nửa đút cho Nguyên đồng hồ điểm 10 giờ, Nguyên Tư duỗi người, chớp chớp mí mắt “Mệt chết em, tay tê hết rồi.”Chu Trản nắm ngón tay của cậu, đang muốn cúi đầu hôn thì cậu đã nhanh chóng rút lại, ghét bỏ nói “Cái tay này từng sờ qua cái chân thúi của anh, anh còn muốn hôn, muốn ăn ngón chân của chính mình hả!!”Nói xong vọt vào WC, còn khóa cửa Trản đuổi theo, ở trên cửa đá nhẹ hai cái, “Anh Tư, anh phát hiện em là người phá không khí lãng mạn rất thành thạo.”“Lãng mạn của anh là ăn ngón chân mình hả? Muốn ói!”“…”Nguyên Tư mở vòi sen tắm, tiếng nước rất lớn, cậu nghĩ Chu Trản không nghe thấy, lại la lớn “Nhanh đi ăn ngón chân mình đi nha!!”Chu Trản đảo mắt, xoay người về phòng ngủ trải hát có ma lực, nghe một lúc sẽ muốn nghe cả ngày, lời nói cũng có ma lực, ở trong đầu một lúc là không thể quên cho đến khi Nguyên Tư tắm xong nhảy lên giường, bên tai Chu Trản vẫn còn quanh quẩn câu “Ăn ngón chân mình đi!”.Tối hôm đó hai người không làm, nhưng sau khi tắt đèn Chu Trản lại nắm lấy mắt cá chân phải của Nguyên Tư, hôn ngón chân cậu vừa tắm Tư lập tức mở đèn ngủ đầu giường, cả kinh nói “Con bà nó! Anh thật sự ăn…”“Là hôn.” Chu Trản kéo cậu vào trong lòng, tắt đi đèn ngủ, “Ngủ, ngủ ngon.”“Chân hả.” Nguyên Tư bướng bỉnh nói hết nửa câu sau, ngay sau đó cái mông bị nhéo một Trản nói “Ngón chân ngón chân, đừng có để anh nghe thấy từ ngón chân nữa!”“Vậy chân?”“… Câm miệng!” Quán mì Tư Ca Chương 18 Từ đó về sau, mỗi khi Nguyên Tư đến làng Đại Học mua sách cũ, bên cạnh đã có Chu Trản làm bạn. Làng Đại Học thanh niên chiếm đa số, hai người 26 tuổi, nắm tay đi giữa nhóm sinh viên. Bởi vì tướng mạo và khí tức quân nhân xuất chúng nên lần nào cũng gây chú ý. Balo đựng sách thì Chu Trản vác, trên tay Nguyên Tư cầm cùng lắm chỉ là điện thoại hoặc là coca, cậu khom lưng lựa chọn sách trong tiệm, chọn xong thì cầm bằng một tay, nhưng đảo mắt đã bị Chu Trản lấy đi. Mua sách xong, nếu như trời còn sáng thì Nguyên Tư sẽ kéo Chu Trản đi dạo trong sân trường, giả dạng sinh viên. Hẹn hò như người ta, chơi một trận bóng rổ hoặc đá banh, sau đó lau mồ hôi, đi ăn món cơm tây hải sản nổi tiếng nhất làng Đại Học này. Xuất ngũ được một năm, trừ việc ký ức chưa được khôi phục thì sức khỏe và trạng thái tinh thần của Nguyên Tư đã giống như người bình thường. Tuy tính cách không hoạt bát cởi mở như xưa, thân thủ cũng không còn nhanh nhẹn như trước đây, nhưng Chu Trản đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Mọi thứ đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, không chừng một ngày nào đó, Nguyên Tư ngày xưa sẽ trở lại. Mà dù cho không trở lại được cũng không sao, Nguyên Tư bây giờ cũng là người mà anh sẽ quý trọng cả đời. Cơm tây hải sản có hơi đắt, nhưng mùi vị lại rất ngon, mỗi ngày vào giờ cơm đều đông nghịt người. Nguyên Tư lúc mới ăn lần đầu đã mê muội, sau đó mỗi lần tới đây mua sách đều muốn ăn tiếp. Chu Trản từ trước đến giờ không có hứng thú với cơm Tây, nhưng thấy Nguyên Tư kích động chạy đi bắt số, liền cảm giác dù có đợi 100 người nữa anh cũng bằng lòng. Trên đường về nhà, Nguyên Tư thường ngủ gà ngủ gật. Khi đó bọn họ mới vừa mua xe, nhưng Nguyên Tư lại muốn ngồi tàu điện tới làng Đại Học, nói như vậy mới có phong phạm của học bá. Ban đầu Chu Trản không hiểu, nhưng anh vẫn cùng cậu ngồi tàu điện về nhà. Trong xe không biết bao nhiêu người, Nguyên Tư vì ăn quá no ngồi một lúc liền thấy mệt, dựa lên vai anh ngủ gà ngủ gật. Anh đặt balo bên chân, khi tàu điện chạy vào hầm, cửa sổ kính màu đen đối diện phản chiếu như một chiếc gương. Anh nhìn mình và Nguyên Tư trong tấm kính, cảm thấy rất giống một đôi sinh viên cuối tuần về thăm nhà, anh là sinh viên ngành thể thao, còn Nguyên Tư thì giống như học bá ngành kỹ thuật. Nếu như không nhập ngũ, nếu như đều thi lên Đại Học, anh và Nguyên Tư năm 18 tuổi có khả năng tạo thành một mối tình học đường hay không? Là ai vừa gặp đã yêu? Là ai theo đuổi ai, ai là người tỏ tình trước? Suy nghĩ một chút, khóe môi anh cong lên, học đường cũng được, quân doanh cũng được, dù sao anh và Nguyên Tư nhất định sẽ quen biết nhau, sau đó cùng nhau trải nghiệm cuộc sống này. Sách trong thư phòng dần dần nhiều hơn, giấy nháp, sổ tay cũng không ít. Chỉ là trong só đó, quyển dày nhất đẹp nhất lại không hề ghi chép kiến thức bên trong, mà là ghi chép lại những điểm tốt của Chu Trản. Nguyên Tư đa phần ở nhà một mình, “Quán mì Tư Ca” đã vào quỹ đạo, tuy chỉ bán mì sợi nhỏ nhưng thu nhập hoàn toàn đủ để hai người chi tiêu hằng ngày. Chu Trản không cho cậu ra ngoài làm việc nên ngoại trừ đọc sách ra thì cậu chạy bộ trong chung cư, rèn luyện thân thể, mỗi ngày trước khi ngủ lấy lý do “Đang giải đề đừng quấy rầy” mà nhốt Chu Trản ngoài cửa, rồi lén rút nhật ký ra ghi lại những lời tâm tình Chu Trản nói, món ăn anh làm, còn rất nhiều việc lặt vặt không đáng kể, đều viết từng điều lên sổ, sau đó trước khi Chu Trản cầm ly sữa bò ấm tới thì giấu đi. Nhưng cũng không lâu lắm, lúc Chu Trản dọn dẹp thư phòng đã phát hiện ra quyển nhật ký của cậu học sinh tiểu học này. Trang bìa quyển sổ viết Trản Trản rất tốt với mình. Ngón tay Chu Trản run lên, càng lật về sau ngực càng nóng, ngay cả hốc mắt cũng bắt đầu đỏ lên. Những chuyện liên quan tới anh, Nguyên Tư hầu như đều viết xuống, vụn vặt đến mức làm người ta bật cười. Nhưng anh lại không cười nổi. “Trản Trản rời nhà rất sớm, lo mình ngủ dậy không mang vớ nên hay nhẹ chân nhẹ tay giúp mình mang trước, lòng bàn tay của ảnh rất ấm.” “Tối qua tản bộ thấy bên đường có bán món tiết canh, rất muốn ăn nhưng Trản Trản nói bẩn, nhưng hôm nay lại nấu cho mình ăn, rất ngon.” “Trản Trản nói mình rất giống học bá.” “Tối hôm qua lúc Trản Trản ngủ lấy đầu ngón chân cào cào lòng bàn chân mình, tưởng mình không biết.” “Hôm nay đánh với Trản Trản một trận, ảnh lại cho mình xuất chiêu trước, ra tay với mình thì chỉ dùng có một phần sức.” “Buổi chiều ngủ trên sofa, khi tỉnh lại thì ở trên giường.” … Nguyên Tư phụng mệnh xuống lầu mua dầu hào, trở về đúng lúc thấy Chu Trản gấp quyển nhật ký lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt vừa có sự xấu hổ, vừa có tình cảm chân thành. Chu Trản bước tới, ôm Nguyên Tư thật chặt. Nguyên Tư đem mặt chôn vào vai anh, một lát sau mới nói “Anh đọc hết rồi?” “Ừ.” “Đừng cười em.” “Sao có thể?” “Em sợ sau này mình lại quên, nên mới làm một quyển nhật ký.” Nguyên Tư chậm rãi nói “Bệnh thần kinh tới đột ngột mà.” Con ngươi của Chu Trản co lại, để cậu ngẩng đầu lên, vẻ mặt căng thẳng “Có phải lại không khỏe không? Đau đầu? Hay là choáng váng? Không nhớ được chuyện gì? Chúng ta đi bệnh viện!” “Không phải! Anh Trản đừng vội.” Nguyên Tư kéo Chu Trản lại, “Em không sao, đầu không đau cũng không choáng váng, cái gì cũng nhớ.” “Không phải vừa rồi em nói sợ sau này lại quên? Anh còn tưởng rằng…” “Em sai rồi, không nói rõ ràng để anh lo lắng.” Nguyên Tư vòng tay lên hông Chu Trản, “Em bây giờ không bị gì cả, trái lại gần đây em cảm thấy hình như loáng thoáng thấy vài hình ảnh trong quá khứ.” Chu Trản vừa mừng vừa sợ “Thật sự?” “Thật.” Nguyên Tư cười tươi, “Có thể là do kiên trì động não giải đề, cũng có thể là ngẫu nhiên. Nói không chừng qua một thời gian nữa là em có thể lấy lại được ký ức. Anh Trản, em viết nhật ký là muốn đem mỗi một chuyện chúng ta trải qua bây giờ ghi nhớ lại, về sau có xảy ra chuyện gì hay không không ai nói chắc được, đúng không? Lỡ như, em là nói lỡ như. Lỡ như em lại vì biến cố gì đó mà mất đi trí nhớ, ít nhất em còn có quyển nhật ký này. Mở nó ra, là em biết ngay anh là người yêu của em, biết anh rất tốt với em.” Trái tim Chu Trản mềm mại, “Không có lỡ như.” Nguyên Tư lắc đầu, “Em cũng hi vọng không có lỡ như, em đã quên anh một lần, không muốn lại quên anh nữa. Nhưng chính là vì em đã từng quên anh nên em phải chuẩn bị trước. Anh chưa từng quên em, anh không hiểu rõ cảm giác này đâu.” Chu Trản ôm lấy Nguyên Tư, hồi lâu mới nói “Anh hiểu.” Từ khi quyển nhật ký bị bại lộ, Nguyên Tư không còn viết lén nữa, biết Chu Trản sẽ xem nên thường xuyên “Bí mật” ghi mấy câu bày tỏ ngọt ngào, ví dụ như “Trản Trản em yêu anh”, “Nhớ Trản Trản ghê”. Chẳng qua một thời gian sau, cách hành văn trong quyển nhật ký bắt đầu thay đổi, từ đơn thuần ngọt ngào bẻ cua sang “H văn ngọt ngào”. Nguyên Tư không còn buồn bã như lúc mới xuất ngũ nữa, biết trêu chọc Chu Trản, thỉnh thoảng còn đùa bỡn ỷ lại, tuy là lúc mặt đối mặt không dám cởi mở như vậy, nhưng lúc viết nhật ký lại không chút kiêng kỵ. “Trản Trản hôm nay liếm mình.” Chu Trản … “Bắp đùi bên phải của Trản Trản là nơi mẫn cảm nhất, mình mút một cái là cơ bụng ảnh sẽ căng cứng.” Chu Trản Không thể nào? “Hôm nay muốn cưỡi Trản Trản.” Chu Trản … Được. Quyển nhật ký trở thành thư tay, hai người đều chơi không thấy chán, một người viết một người xem, giống như đôi tình nhân lén lút trò chuyện bằng giấy thời học sinh. Mà ký ức, từng chút từng chút một được tìm về giữa những điều vặt vãnh hằng ngày. 27 tuổi năm ấy, Nguyên Tư dần dần nhớ lại rất nhiều chuyện sau khi nhập ngũ, lúc đầu chỉ là vài đoạn phim ngắn vụn vặt, sau đó từng chuỗi sự kiện được xâu lại với nhau, càng ngày càng rõ ràng hơn. “Lời nói dối” của Chu Trản tựa như bức tường cũ, bị bong tróc ra từng mảng, vỡ thành bột vụn trước mặt cậu. Nguyên Tư rốt cục nhớ lại, người mà kiên nhẫn — hoặc có lẽ là mặt dày theo đuổi trước đây không phải là Chu Trản, mà chính là bản thân cậu. Sự thật khiến người ta ngượng ngùng, tim cậu đập rộn lên, thậm chí muốn đánh nhau hay tìm cái lỗ chui vào, nấp thật kỹ không đi ra ngoài nữa. Thế nhưng so với xấu hổ thì càng nhiều hơn chính là cảm kích, cảm động. Ước chừng quá khứ càng sâu đậm thì nhớ nhung càng sâu vào trong xương tủy. Cậu ở trong lòng Chu Trản, mặt đỏ đến mang tai, vừa cười vừa khóc. “Anh gạt em, rõ ràng là em theo đuổi anh. Ban đầu em theo đuổi anh rất lâu, từ năm 18 đến 20 tuổi, hai năm đó! Ỷ lại anh thiên vị anh là em, vì anh mà chạy tới biên phòng làm lính trinh sát là em, bày tỏ cũng là em. Vậy mà anh dám tranh hết công lao. Quá bỉ ổi!” Chu Trản vuốt mái tóc dài ra không ít so với lúc cậu còn trong quân ngũ, cười hôn trán cậu, nhẹ giọng nói “Đúng vậy, anh bỉ ổi, nhân lúc em không nhớ ra tranh hết công lao lúc chúng ta ở chung.” “Anh Trản, anh quá đáng lắm rồi.” “Vậy anh Tư muốn phạt thế nào?” Nguyên Tư đem nước mắt chùi trước ngực Chu Trản, chống người ngồi dậy, nâng mặt của đối phương, thô lỗ hôn lên. Chu Trản nhắm mắt đáp lại, tùy ý dung túng cậu. Không ai hiểu rõ hơn Nguyên Tư, vì sao lúc đó Chu Trản lại nói ngược lại, nói dối chuyện ai theo đuổi ai, giống như hành vi “bỉ ổi” đó, cất giấu sâu trong lòng là sự lo lắng và nỗi bận lòng. Nguyên Tư sao có thể không hiểu được. Cậu bám gót Chu Trản, vì người đàn ông dịu dàng mạnh mẽ này mà thay đổi quỹ đạo nhân sinh, chẳng lẽ Chu Trản thì không? Cậu yêu Chu Trản. Chu Trản cũng yêu cậu. Một năm này, Nguyên Tư có nhiều hơn một quyển nhật ký, giống như quyển trước kia vừa dày vừa đẹp. Nhưng quyển kia là ghi lại điểm tốt của Chu Trản, còn quyển này là ghi lại những điểm “Xấu” của anh. Trên bìa viết hai chữ Trả thù. Chu Trản ước lượng quyển nhật ký to như cục gạch, hỏi “Cái gì đây? Thù hận giữa hai ta nhiều tới mức cần một quyển to như vầy?” “Nói không chừng có đó.” Nguyên Tư giật lại quyển sổ, mở ra cho Chu Trản xem. Điều thứ nhất trong quyển “Trả thù” Chu Trản cướp huân chương của mình! Chu Trản cười “Thù này rất lớn nha.” “Còn không phải sao?” Nguyên Tư nói “Cho nên mới viết ở trang đầu tiên, in đậm màu đen. Đỡ phải về sau anh lại gạt em.” “Sẽ không.” Chu Trản kéo cậu qua, ấm áp nói “Nếu đã nhớ thì sẽ không quên nữa. Trước đây em nói ghi nhật ký là để phòng ngừa biến cố, nhưng anh sẽ không để cho em gặp phải bất kỳ biến cố gì nữa.” Cho nên dù là “điểm tốt” hay là “điểm xấu”, cũng không cần ghi nữa. Nguyên Tư rũ mắt xuống, lông mi run run, mấy giây sau nói “Nhưng em muốn ghi.” Đôi mắt Chu Trản sâu thẳm. “Anh có sự kiên trì của anh, em cũng có.” Nguyên Tư giơ tay lên khẽ vuốt gò má Chu Trản “Em biết anh sẽ bảo vệ em, chỉ cần anh ở đây, em không cần phải sợ biến cố hay di chứng gì. Nhưng em muốn ghi lại thật kỹ cuộc sống của chúng ta, cho dù sau này già đi, em cũng không muốn quên anh đã rất tốt với em.” Chu Trản thở dài “Còn có thù vặt của chúng ta.” Nguyên Tư cong lên mắt lên, “Không sai!” Năm năm vội vã trôi qua, Chu Trản học được cách làm thiêu bạch phức tạp, Nguyên Tư thì đọc sách tới mức cận thị. Năm 28 tuổi, Nguyên Tư khăng khăng mở tiệm bán trái cây, còn muốn nuôi con trai, mỗi ngày kiên trì đọc sách động não, càng ngày càng có xu hướng trở thành học bá… Thời gian dài, chớp mắt đã đến năm thứ bảy. Chu Trản ngồi bên ghế sofa, sau khi dùng thuốc thì Nguyên Tư ngủ rất sâu, ngón tay anh lướt qua đuôi mày đối phương, nhẹ nói “Mau khỏi bệnh, bệnh nhân thì chỉ được húp cháo, khỏi rồi mới được ăn thiêu bạch.” Nồi cháo trên bếp phát ra tiếng ùng ục, Chu Trản đang muốn đứng dậy đi khuấy, thì chợt thấy điện thoại đặt trên bàn trà rung lên. Anh cầm điện thoại lên, đi vào nhà bếp đóng cửa lại rồi mới bắt máy. Bên đầu kia điện thoại, mẹ nói “Con trai, đã nhận được hàng chuyển phát nhanh chưa?” . . We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Quán Mì Tư Ca Topics Quán Mì Tư Ca Quán Mì Tư Ca Addeddate 2022-01-29 130621 Identifier quan-mi-tu-ca Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 40 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 8 files VBR MP3 Uplevel BACK 1 TƯ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 2 MÌ TƯ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 3 QUÁN MÌ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 4 MI TƯ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 5 MÌ TƯ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 6 MÌ TƯ Hiện Đại Đam Mỹ Lê Tuyên download 7 QUÁN MÌ TƯ CA Hiện Đại Ngọt Sủng Lê Tuyên Đam Mỹ download 8 Tập Cuối QUÁN MÌ TƯ CA Hiện Đại Ngọt Sủng Lê Tuyên Đam Mỹ download download 29 Files download 13 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by Truyen Audio VN on January 29, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014 Tên truyện Quán mì Tư Ca. Tác giả Sơ Hòa Chuyển ngữ Magic Bean Thể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, HE. BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC ☆ GIỚI THIỆU ☆ Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có nhau. Truyện về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải mái. Là câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái cây. Cùng đọc truyện Quán Mì Tư Ca của tác giả Sơ Hòa tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngữ Magic BeanThể loại Hiện đại, dịu dàng sủng nịch công X rộng rãi lạc quan thụ, cưng chiều lẫn nhau, ấm áp, có thịt, nhẹ nhàng, quân nhân, chuyện tình nhẹ nhàng sâu lắng vừa tình yêu đôi lứa vừa từng cảm đồng đội của đôi bộ đội đặc chủng. Trong hoạn nạn mới gặp được chân tình cũng giống như công và thụ. Trong một lần làm nhiệm vụ, thụ bị trọng thương sau đó mất trí nhớ nên tinh thần không ổn định. Công từ bỏ tương lai sáng rực, dứt khoát xuất ngũ cùng thụ, giúp thụ điều trị khôi phuc, hoạn nạn có về một đôi lính đặc chủng nghèo giải ngũ, không có tình tiết kịch tính, chỉ có nhẹ nhàng thoải câu chuyện tình yêu bình dị giữa ông chủ quán mì và ông chủ tiệm trái cây.

quán mì tư ca